Lời khen chê của Chúa Giêsu - Chúa Nhật XXII Thường niên - Năm A

Thứ bảy - 29/08/2020 00:19 197 0
Là môn đệ Chúa phải đi theo Chúa, đứng đàng sau Chúa và để Chúa hướng dẫn mình, chứ không phải bắt Chúa đi theo sau mình.
Lời khen chê của Chúa Giêsu - Chúa Nhật XXII Thường niên - Năm A

Khi Phêrô tuyên xưng Chúa Giê-su là “Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống”, Người đã khen ngợi ông. Tại sao Chúa lại khen? Tại vì Phê-rô đã biết để cho Chúa Cha soi sáng và hướng dẫn mình: “Si-mon, con ông Giô-na, con thật có phúc, không phải thịt máu mạc khải cho con biết nhưng là Cha Thày, Đấng ngự trên trời.”

Chúa không những khen mà còn gọi Phê-rô là Tảng Đá, trao chìa khóa Nước Trời và quyền cầm buộc tháo cởi cho ông nữa: “Phê-rô, con là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thày sẽ xây Hội Thánh của Thày...”

Nhưng khi nghe thấy Chúa Giê-su loan báo một Đức Ki-tô chịu nạn chịu chết rồi mới sống lại để cứu chuộc nhân loại, thì Phê-rô đã lên tiếng can ngăn: “xin Thiên Chúa gìn giữ, đừng để Thày mắc phải sự ấy”.

Khác với lần trước, lần này Chúa Giê-su đã nặng lời khiển trách ông. Tại sao Chúa lại khiển trách? Tại vì Phê-rô đã để cho Sa-tan xui khiến, hòng làm cho Chúa Giê-su đi chệnh đường cứu độ nhân loại của Chúa Cha: “Sa-tan, hãy lui ra đàng sau Thày. Anh cản lối Thày, tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà là của loài người.”

Từ những điểm trên, ta thấy Chúa Giê-su là Đấng rất ngay thẳng, biết khen chê đúng thời đúng lúc.

Là người ai cũng thích được khen thưởng, không muốn bị chê trách. Muốn được khen thưởng, thì phải chu toàn ơn gọi và sống đúng vị thế của mình:

Là phàm nhân, chứ không phải Thiên Chúa, thì không thể lấy tư tưởng của mình để áp đặt cho Thiên Chúa.

Là môn đệ Chúa phải đi theo Chúa, đứng đàng sau Chúa và để Chúa hướng dẫn mình, chứ không phải bắt Chúa đi theo sau mình.

Tiếc thay, nhiều người muốn được khen thưởng, nhưng lại không sống đúng vị thế của mình:

Là môn đệ mà lại đòi hướng dẫn thày, bắt thày phải đi theo mình.

Là phàm nhân nhưng lại muốn điều khiển Thiên Chúa.

Cổ nhân gọi loại người ấy là ‘trứng khôn hơn vịt’. Sống như vậy, người đời còn khiển trách phê bình, huống chi là Chúa, Đấng sẽ thưởng công luận tội ai nấy xứng với việc mình làm.

Lạy Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, Người là Chúa và là Thày của chúng con mà còn phải chịu tử nạn rồi mới phục sinh vinh quang để cứu nhân độ thế. Xin cho chúng con luôn biết vâng nghe lời Chúa dạy mà sẵn sàng từ bỏ mình, vác thập giá mình hàng ngày mà đi theo Chúa ở đời này, để mai sau chúng con được Chúa ban thưởng hạnh phúc Nước Trời vinh quang. Amen.

 

Tác giả bài viết: Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hữu

Nguồn tin: TGP.Hà Nội

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập32
  • Máy chủ tìm kiếm8
  • Khách viếng thăm24
  • Hôm nay13,422
  • Tháng hiện tại409,919
  • Tổng lượt truy cập8,163,437
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thánh Phêrô và Phaolô
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây