Một mình và cô đơn

Thứ sáu - 01/03/2019 19:47 178 0
Một mình hoặc đơn độc chưa chắc là cô đơn hoặc cô độc, vì có thể người đó đang suy tư, đang sáng tác, đang cầu nguyện, đang ngắm nhìn cái gì đó,…
Một mình và cô đơn

Một mình hoặc đơn độc chưa chắc là cô đơn hoặc cô độc, vì có thể người đó đang suy tư, đang sáng tác, đang cầu nguyện, đang ngắm nhìn cái gì đó,… Và như vậy thì dù một mình nhưng không hề cô đơn. Cô đơn có thể là chỉ một mình, nhưng người ta vẫn có thể cô đơn khi đứng giữa hàng trăm người. Anh ngữ cũng phân biệt “alone” (một mình) khác với “lonely” (cô đơn, cô độc), Pháp ngữ tương đương là “seul” và “solitaire”. Nhưng nếu vừa một mình vừa cô đơn thì thật trĩu nặng – trĩu nặng cả tâm hồn và thể lý!

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là mong ước, mà điều mình mong ước chẳng xảy đến. Cô đơn là chờ đợi, mà người mình chờ đợi không đến. Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu thấu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta. Cô đơn là cảm giác khó diễn tả, không thể gọi tên. Cô đơn là một dạng đau khổ!

Cô đơn cũng có thể là khi một mình lang thang trong mưa, một mình lê bước trên đường đời, khi một mình trong phòng, khi không ai hiểu mình, khi bị gièm pha, khi bị chỉ trích, khi bị đố kỵ, khi bị ghét bỏ,…

Nỗi cô đơn khiến người ta u buồn, và ngược lại, nỗi buồn khiến người ta cô đơn!

Chiều tối Thứ Năm Tuần Thánh, sau khi dùng Bữa Tiệc Ly với các môn đệ, Chúa Giêsu đi vào Vườn Dầu một mình cầu nguyện với Chúa Cha. Có 3 môn đệ thân cận nhất đi theo nhưng các ông lăn ra ngủ khò, chả nước non gì!

Cả chương 17 (gồm 26 câu) trong Phúc Âm theo Thánh sử Gioan là lời cầu nguyện của Chúa Giêsu khi Ngài cô đơn đến tột cùng với bao điều trăn trở, như những lời trăng trối dành cho mọi người – trong đó có chính mỗi chúng ta.

Chúa Giêsu là Thiên-Chúa-Làm-Người, thế nên Ngài có hai bản tính: Thần tính và nhân tính. Về nhân tính, Ngài cũng là một con người bình thường – ngoại trừ tội lỗi. Nghĩa là Ngài cũng cảm thấy vui và buồn như chúng ta. Thế nên, khi biết đến giờ phải chịu khổ hình, Ngài cũng muốn tâm sự nỗi lòng với các môn đệ để được cảm thông, vì nói ra cũng nhẹ lòng phần nào: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy” (Mt 26:38; Mc 14:34).

Nỗi buồn của Chúa Giêsu quá lớn, quá nặng, mà không chỉ buồn mà còn sợ, đến nỗi tưởng chừng có thể chết đi được. Chúng ta cũng chỉ có thể cảm nhận phần nào dù chúng ta cũng đã từng mất người thân yêu nhất.

Nỗi cô đơn chồng chất, nỗi u buồn chồng chất. Sức người phải cố gắng hết sức mới có thể vượt qua. Vì không thể vượt qua cú sốc quá lớn nên một số người đã tìm đến cái chết bằng cách này hay cách nọ: Treo cổ, uống thuốc độc, nhảy sông, nhảy lầu, lao vào xe, tự cắt mạch máu hoặc tự đâm mình,… Một số người khác không tự tử thì bị tâm thần, mức độ nặng nhẹ khác nhau. Nói chung, nỗi buồn quá lớn khiến người ta bị nhiều dạng tâm bệnh.

Có lần Chúa Giêsu nói: “Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở” (Ga 16:25), các môn đệ khoái chí lắm. Rồi Ngài nói tiếp: “Chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.28 Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha” (Ga 16:27-28), thế là các ông nhao nhao giành nhau nói: “Đấy, bây giờ Thầy nói rõ, chứ không còn dùng dụ ngôn nào nữa. Giờ đây, chúng con nhận ra là Thầy biết hết mọi sự, và Thầy không cần phải có ai hỏi Thầy. Vì thế, chúng con tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến” (Ga 16:29-30).

Thật may mắn cho các môn đệ còn kịp nhận biết Sư Phụ là ai trước giờ sinh ly tử biệt. Nghe vậy, Đức Giêsu xác định bằng cách nói nghi vấn: “Bây giờ anh em tin à?” (Ga 16:31). Như một lời trách. Ngài buồn lắm, vì các ông ở bên Thầy suốt mấy năm trời, ăn dầm nằm dề với nhau, đi khắp nơi, thế mà bây giờ mới nói được một câu “nghe lọt tai”. Nhưng Ngài biết đám học trò mình chỉ nói miệng thôi, thế nên Ngài nói trước: “Này đến giờ, và giờ ấy đã đến rồi, anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi ngả và để Thầy cô độc một mình” (Ga 16:32).

Và quả thật, ai cũng “bỏ của chạy lấy người”, chạy như ma đuổi, chạy mất dép, chạy đến rơi cả áo vẫn không dám quay lại nhặt, tất cả đều bỏ rơi Chúa khi Chúa cần họ nhất. Chúng ta cũng là những người đã từng đối xử với Chúa Giêsu như vậy. Do đó mà nỗi buồn của Chúa Giêsu quá lớn, nỗi cô đơn của Chúa Giêsu quá sâu!

Vừa mới thề sống thề chết, nói mạnh và chắc như đinh đóng cột, thế mà chỉ nghe mấy đứa đầy tớ gái bàn tán thôi, giáo hoàng tiên khởi Phêrô đã thẳng thừng chối Chúa (x. Mt 16:26-31; Mt 26:30-35; Lc 22:31-34; Ga 13:36-38). Vì không hề còn chút tình nghĩa nào đọng lại nên Phêrô mới dễ dàng chối leo lẻo như thế, và cũng như vậy nên các môn đệ khác mới trốn chạy. Môn đệ nào có “can đảm” lắm cũng chỉ dám đứng xa xa mà thôi. Không thể biện hộ!

May mà ông Phêrô kịp hối hận khi nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Chúa Giêsu. Đó là ánh mắt cảm thông, yêu thương và tha thứ, có sức xoáy sâu vào tận đáy lòng Phêrô. Chỉ có mỗi chàng trai trẻ Gioan còn dám dứng gần Thánh Giá với Đức Maria.

Thấy các trò như vậy, thấy những người thân đối xử tệ như thế nên nỗi buồn của Chúa Giêsu càng tăng gấp bội, và nỗi cô đơn của Ngài càng căng phồng như sắp nổ tung vậy.

Phàm nhân quá yếu đuối, đầy tội lụy, quá xấu xa, như người-môn-đệ-Chúa-yêu đã nhận định: “Tất cả thế gian đều nằm dưới ách thống trị của Ác Thần” (1 Ga 5:19). Thời nào cũng có sự giả dối có ở khắp nơi, với hàng giả đã đành, đến cả người cũng có nhiều người giả: “Có nhiều ngôn sứ giả lan tràn khắp thế gian” (1 Ga 4:1).

Sự giả dối của con người khiến xã hội xáo trộn, làm cho người thật cảm thấy buồn và hóa cô đơn. Tại sao? Người chân thật sẽ khó nói chuyện với người giả dối, bị người giả dối ghét, bị người giả dối khinh miệt, bị người giả dối trù dập, bị người giả dối chơi khăm, bị người giả dối thù hằn, bị người giả dối lừa bịp, bị người giả dối cô lập, bị người giả dối chơi gác,…

Những người giả dối còn vào hùa với nhau để hại người chân thật bằng nhiều thủ đoạn và mánh lới. Vì thế, người chân thật không chỉ có một mình mà còn chịu cảnh cô độc.

Chúa Giêsu đã bị bọn thủ ác cô lập, gài bẫy và bị sát hại đến chết. Những người chân thật theo tinh thần Đức Kitô cũng sẽ luôn bị như vậy: “Tôi tớ không lớn hơn chủ” (Ga 13:16; Ga 15:20). Nhưng ai dám giữ vững lập trường, không a dua, không sợ “lạc bầy”, cứ là chính mình, không sợ một mình, chẳng ngán cô đơn,… đó mới là môn đệ đích thực của Đại Sư Giêsu vậy!

Quả thật, chỉ có ai cùng chết với Đức Kitô thì mới xứng đáng được sống lại với Ngài: Đó chính là niềm tin của chúng ta (Rm 6:8).

TRẦM THIÊN THU

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Giáo xứ Tà Lùng đón Đức cha Giuse thăm mục vụ
     22/11/2020 20:15

    Giáo xứ Tà Lùng đón Đức cha Giuse thăm mục vụ

    Ngày 22/11/2020 vừa qua, trong Chúa nhật cuối cùng của Năm Phụng vụ, cộng đoàn Dân Chúa tại Giáo xứ Tà Lùng (Giáo hạt Cao Bằng) hân hoan chào đón Đức Giám mục Giáo phận tới thăm mục vụ và chủ sự Thánh lễ mừng kính Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ.
    Đức cha Giuse thăm mục vụ Giáo xứ Cao Bình
     22/11/2020 12:34

    Đức cha Giuse thăm mục vụ Giáo xứ Cao Bình

    Trong chương trình mục vụ tới Giáo hạt Cao Bằng, sáng Chúa nhật 22/11/2020, Đức cha Giáo phận đã viếng thăm và cử hành Thánh lễ với cộng đoàn tại Giáo xứ Cao Bình.
  • Thánh lễ Bổn mạng Giáo xứ Thanh Sơn
     21/11/2020 01:16

    Thánh lễ Bổn mạng Giáo xứ Thanh Sơn

    Vào hồi 9 giờ 30 sáng thứ Bảy, ngày 21 tháng 11 năm 2020, Thánh lễ mừng kính Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ là Bổn mạng của Giáo xứ Thanh Sơn (Giáo hạt Cao Bằng) đã được cử hành trọng thể tại khuôn viên thánh đường Giáo xứ.
    Thánh lễ ban Bí tích Thêm Sức tại Giáo xứ Thất Khê
     15/11/2020 11:53

    Thánh lễ ban Bí tích Thêm Sức tại Giáo xứ Thất Khê

    Vào hồi 19 giờ 30 chiều Chúa nhật, 15 tháng 11 năm 2020, Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri - Giám mục Giáo phận Lạng Sơn Cao Bằng, đã chủ sự Thánh lễ mừng kính Các Thánh Tử Đạo Việt Nam và ban Bí tích Thêm Sức cho 15 em thiếu nhi và giới trẻ tại Giáo xứ Thất Khê.
  • Thánh lễ cầu nguyện cho các Mục tử của Giáo phận đã qua đời.
     15/11/2020 11:23

    Thánh lễ cầu nguyện cho các Mục tử của Giáo phận đã qua đời.

    Trong tâm tình của tháng cầu nguyện cho các Linh hồn, trong niềm tưởng nhớ và tri ân các vị mục tử đã coi sóc Giáo phận Lạng Sơn-Cao Bằng từ ngày thiết lập (1913) đến nay, vào hồi 6 giờ sáng Chúa nhật 15 tháng 11 năm 2020, Đức cha Giuse đã chủ sự Thánh lễ cầu nguyện cho các ngài tại Nhà truyền thống của Giáo phận.
    Hội đồng Mục vụ Giáo xứ Chính Tòa mừng lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
     15/11/2020 11:18

    Hội đồng Mục vụ Giáo xứ Chính Tòa mừng lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

    Hòa chung niềm hân hoan của toàn thể Giáo hội Việt Nam trong Chúa nhật mừng kính trọng thể Các Thánh Tử Đạo tại Việt Nam, Hội đồng Mục vụ Giáo xứ Chính Tòa cũng long trọng mừng lễ Bổn mạng với việc tham dự tĩnh tâm và thánh lễ do Đức cha Giuse chủ sự.
  • Thông báo về khóa huấn luyện Linh hoạt viên thiêng liêng tại TGM.Lạng Sơn
     09/11/2020 09:46

    Thông báo về khóa huấn luyện Linh hoạt viên thiêng liêng tại TGM.Lạng Sơn

    Nhóm huấn luyện linh hoạt viên thiêng liêng của Cha Tiến Lộc, Dòng Chúa Cứu Thế, và của một số các Cha và anh chị em nòng cốt sẽ đến Tòa Giám mục Lạng Sơn để tổ chức Khóa Huấn luyện từ chiều ngày 20 đến hết ngày 24/11/2020.
    Thượng tượng Thánh Phêrô và Phaolô lên tiền đường Nhà thờ Chính Tòa
     09/11/2020 03:40

    Thượng tượng Thánh Phêrô và Phaolô lên tiền đường Nhà thờ Chính Tòa

    Ngày 24 tháng 10 năm 2020, hai tượng Thánh Phêrô và Phaolô đã được thượng đài tại tiền sảnh Nhà thờ Chính Tòa Lạng Sơn. Tượng do các nghệ nhân đá tại Đà Nẵng chế tác với chiều cao 3m và phần bệ đá 1.4m.
  • Giáo xứ Thất Khê cử hành Thánh lễ Cầu Hồn tại đất thánh
     02/11/2020 21:02

    Giáo xứ Thất Khê cử hành Thánh lễ Cầu Hồn tại đất thánh

    Trong tiết trời cuối thu se lạnh, ngày 02 tháng 11, cộng đoàn Giáo xứ Thất Khê quy tụ đến nơi đất thánh của Giáo xứ để hiệp dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.
    Cộng đoàn Giáo xứ Tà Lùng cầu nguyện cho các Tín hữu đã qua đời
     02/11/2020 20:27

    Cộng đoàn Giáo xứ Tà Lùng cầu nguyện cho các Tín hữu đã qua đời

    "Chúng ta quy tụ nơi đất thánh này để hướng về các bâc tiền nhân đã qua đời, dâng lên các ngài tâm tình tưởng nhớ với niềm tri ân, cùng với lời cầu nguyện là món quà quý nhất dâng tặng các ngài để họ sớm được hưởng Tôn nhan Chúa" - Cha xứ Antôn Bùi Văn Tăng, Chính xứ Tà Lùng, đã ngỏ lời với Cộng đoàn Dân Chúa trong và ngoài Giáo xứ khi khởi đầu Thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập35
  • Máy chủ tìm kiếm8
  • Khách viếng thăm27
  • Hôm nay11,695
  • Tháng hiện tại313,505
  • Tổng lượt truy cập8,067,023
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thánh Phêrô và Phaolô
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây