Thứ Bảy Tuần XXIII Mùa Thường Niên - Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Thứ sáu - 14/09/2018 19:13 169 0
Chúa Giêsu đặt Mẹ là Mẹ của toàn thể nhân loại: Ngài nói với người môn đệ, “Đây là Mẹ anh!” Chúa Giêsu không chỉ muốn Mẹ Maria là Mẹ của nhân loại; ngài còn muốn người môn đệ và tất cả mọi người nhận Mẹ Maria là Mẹ của họ.
Thứ Bảy Tuần XXIII Mùa Thường Niên - Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

BÀI ĐỌC I: 1 Cr 10, 14-22a

“Chỉ có một bánh, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ làm thành một thân xác”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô. 

Anh em thân mến, anh em hãy xa lánh sự thờ lạy các ngẫu tượng.†Tôi muốn nói với những người biết điều! Điều tôi tuyên bố, anh em hãy xét thử!‡ Chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa, chẳng phải là thông hiệp với Máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra, chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Bởi vì chỉ có một bánh, mà tất cả chúng ta đều thông phần vào một bánh đó, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ làm thành một thân xác. Anh em hãy xem Israel về phần xác: Nào những kẻ ăn của tế lễ, chẳng phải là thông phần vào bàn thờ sao?

Vậy nói thế nghĩa là gì? Tôi nói, của lễ dâng lên ngẫu tượng có là cái gì đâu? Hay ngẫu tượng có là cái gì đâu? Nhưng các dân ngoại tế lễ, là tế lễ cho ma quỷ, chứ không phải cho Thiên Chúa. Nhưng tôi không muốn anh em giao kết với ma quỷ. Anh em không thể uống cả chén của Chúa, cả chén của ma quỷ được. Anh em không thể thông phần vừa vào bàn tiệc Chúa, vừa vào bàn tiệc ma quỷ được. Hay là chúng ta muốn chọc tức Chúa?  Đó là lời Chúa. 

ĐÁP CA: Tv 115, 12-13. 17-18

Đáp: Lạy Chúa, con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ (c. 17a).

Xướng: 1) Tôi lấy gì dâng lại cho Chúa, để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho tôi? Tôi sẽ lãnh chén cứu độ, và tôi sẽ kêu cầu danh Chúa. – Đáp.

2) (Lạy Chúa,) con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài. – Đáp.

CA TIẾP LIÊN: 

1) Mẹ sầu bi tầm tã giọt châu, đang đứng bên cây Thập giá, nơi Con Người đã bị treo lên.

2) Một lưỡi gươm nhọn / đã đâm qua tâm hồn Bà đang rên siết, đang sầu khổ và đau đớn.

3) Ôi đau buồn sầu khổ biết bao / cho bà Mẹ đáng suy tôn / của một Người Con duy nhất!

4) Bà Mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của Người Con chí thánh, mà đau lòng thổn thức tâm can.

5) Ai là người không tuôn châu lệ / khi nhìn thấy Mẹ Chúa Kitô / trong cảnh cực hình như thế?

6) Ai có thể không buồn bã / nhìn xem Mẹ Chúa Kitô / đang đau khổ cùng với Con Người?

7) Mẹ nhìn thấy Chúa Giêsu / vì tội dân mình mà khổ cực, và bị vùi giập dưới làn roi.

8) Mẹ nhìn Con mình dịu hiền như thế / bị thống khổ lúc lâm chung, khi Người trút hơi thở cuối cùng.

9) Ôi lạy Mẹ là niềm yêu mến, xin cho con cảm thấy mãnh lực của đau thương, để cho con được khóc than cùng Mẹ.

10) Xin cho lòng con cháy lửa mến yêu, mến yêu Đức Kitô là Thiên Chúa, để cho con có thể làm đẹp ý Người.

11) Ôi Thánh Mẫu, xin Mẹ làm ơn đóng vào lòng con cho thực mạnh / những vết thương của Đấng bị treo thập giá.

12) Xin Mẹ cho con được chia phần thống khổ / của Con Mẹ đã thương vong, đã khứng chịu cực hình vì con như thế.

13) Xin cho con được cùng Mẹ thảo hiếu khóc than, cùng Đấng bị đóng đinh tỏ niềm thông cảm, bao lâu con còn sinh sống ở đời.

14) Con ước ao được cùng với Mẹ / đứng bên cây Thập giá, và hợp nhất cùng Mẹ trong tiếng khóc than.

15) Ôi Đức Trinh Nữ thời danh trong hàng trinh nữ, xin đừng tỏ ra cay đắng với con, xin cho con được cùng Mẹ chan hoà dòng lệ.

16) Xin cho con được mang sự chết của Đức Kitô, được cùng Người thông phần đau khổ, và tôn thờ những thương tích của Người.

17) Xin cho con được mang thương tích của Người, cho con được say sưa cây thập giá / và máu đào Con Mẹ đã đổ ra.

18) Ôi, Đức Trinh Nữ, xin đừng để cho con bị lửa hồng thiêu đốt, nhưng được Mẹ chở che trong ngày thẩm phán!

19) Lạy Chúa Kitô, khi phải lìa bỏ cõi đời này, nhờ Đức Mẹ, xin Chúa cho con được tới lãnh ngành dương liễu khải hoàn,

20) Khi mà xác thịt con sẽ chết, xin cho linh hồn con / được Chúa tặng ban vinh quang của cõi thiên đường.

Alleluia, alleluia! – Đức Trinh Nữ Maria là người có phúc, Bà xứng đáng lãnh nhận ngành lá tử đạo dưới chân Thập giá Chúa mà không phải chết. – Alleluia. 

PHÚC ÂM: Ga 19, 25-27 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan Chương 19, 25-27 

Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria vợ ông Clopas, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: “Thưa Bà, này là Con Bà”. Rồi Người lại nói với môn đệ: “Này là Mẹ con”. Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Đó là lời Chúa.

Hoặc đọc: Lc 2, 33-35

“Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn Bà”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

Khi ấy, cha và mẹ Chúa Giêsu đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà, và nói với Maria Mẹ Người rằng: “Đây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần Bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn Bà, để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ”. Đó là lời Chúa.

(thanhlinh.net)

++++++++++++++++++

15/09/2018 – THỨ BẢY TUẦN 23 TN

Đức Mẹ Sầu Bi 

Ga 19,25-27

ĐỨNG VỮNG DƯỚI CHÂN THẬP GIÁ

Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” (Ga 19,27)

Suy niệm: Lễ kính Đức Mẹ sầu bi được cử hành liền sau lễ suy tôn Thánh Giá. Nếu chỉ là hai cây gỗ bắt chéo nhau thành hình chữ thập thì không có gì đáng cho chúng ta phải tôn thờ, nhưng chính vì Đấng là Con Thiên Chúa mang lấy tội lỗi của nhân loại chịu đóng đinh trên cây khổ giá đó mà thập giá đã trở thành Thánh Giá chúng ta tôn thờ. Kính nhớ Đức Mẹ sầu bi không phải là suy tôn sự đau khổ, cổ võ nỗi sầu thảm bi ai. Chúng ta kính nhớ người Mẹ của Đấng chịu đóng đinh, người Mẹ đau đớn trong tâm hồn, nhưng vẫn đi theo Người Con vác thập giá lên đồi Sọ, vẫn đứng vững dưới chân thập giá với một niềm tín thác vào Thiên Chúa, không than vãn bi luỵ nhưng hiệp thông với Người Con; nơi đó Mẹ sinh ra Giáo hội, và trở nên mẫu gương cho cả Giáo Hội, khi đón nhận lời trăn trối của Chúa Giê-su: “Đây là con của Bà.”

Mời Bạn: Khi gặp những đau khổ trong cuộc đời, bạn đã đón nhận nó như thế nào? Chúa Giê-su đã thấy gì nơi đau khổ đang đến với Ngài? Đức Mẹ thấy gì nơi đau khổ vây quanh Mẹ? Chúa Giê-su và Mẹ Ma-ri-a đã nhìn thấy thánh ý của Thiên Chúa. Bạn và tôi có kiên nhẫn để nhìn ngắm những đau khổ xảy ra trong đời mình, để đọc ra những dấu chỉ của Chúa hay không?

Sống Lời Chúa: Nhìn ngắm một gương chịu đau khổ của thánh tử đạo Việt Nam, để xin ơn nhận ra Chúa nơi những đau khổ trong cuộc sống.

Cầu nguyện: Lạy Mẹ Ma-ri-a, Mẹ là Nữ Vương các thánh tử đạo. Xin cầu cho chúng con đón nhận những đau khổ đời này, không than van, trách móc. Amen.

(5 Phút Lời Chúa)

++++++++++++++++++

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên

15 THÁNG CHÍN

Mầu Nhiệm Hội Thánh

Từ sự hiện diện của Đức Kitô trong thâm sâu cõi lòng con người, chúng ta hãy chiêm ngắm mầu nhiệm Hội Thánh. Bản văn Sách Tông Đồ Công Vụ giúp chúng ta khám phá về sự bắt đầu của Hội Thánh. Hội Thánh là một cộng đoàn được khai sinh từ mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô. Hội Thánh mới được khai sinh này được Chúa Thánh Thần hướng dẫn và làm cho sinh động. Chẳng hạn, chính trong sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà các tông đồ đã mạnh dạn xông pha rao giảng.

Nhìn lại chính buổi ban đầu của Giáo Hội, chúng ta nhận thấy một mối liên kết chặt chẽ giữa trách nhiệm nhân loại của các tông đồ và sự linh hứng của Chúa Thánh Thần. Hội Thánh Giêrusalem viết cho dân ngoại: “Điều đó dường như tốt đẹp đối với Chúa Thánh Thần và đối với chúng ta…” (Cv 15,28, RSV). Chắc hẳn ở đây có một ám chỉ về tính cộng tác giữa Chúa Thánh Thần và các tông đồ.

Không hề có chuyện tình cờ ở đây. Cũng như linh hồn của Kitô hữu được Thiên Chúa Ba Ngôi trú ngụ, thì Giáo Hội – là cộng đoàn các Kitô hữu – cũng được Thiên Chúa Ba Ngôi trú ngụ như vậy. Quả thực, Kitô hữu là đền thờ của Thiên Chúa Ba Ngôi bởi vì Kitô hữu là một thành phần trong Nhiệm Thể Đức Kitô, trong mức độ mà Kitô hữu là cành nho sống động, tháp nhập vào thân nho thật là Đức Kitô.

Ngay tại thế này, bất chấp những khốn khổ trong cuộc sống hằng ngày, Hội Thánh vẫn ở trong sự mật thiết với Thiên Chúa, và đấy là cơ sở cho tính bất khả ngộ của Giáo Hội.

– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –

Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác

LIFT UP YOUR HEARTS

Daily Meditations by Pope John Paul II

+++++++++++++++++

Lời Chúa Trong Gia Đình

NGÀY 15/9

Đức Mẹ Sầu Bi

Dt 5, 7-9; Ga 19, 25-27.

LỜI SUY NIỆM: “Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người.”

          Đây là hình ảnh, ghi lại sự sâu đậm nhất của tình Mẫu Tử và cũng là sự kết hợp trọn vẹn nhất: giữa người Mẹ với người Con Một của Thiên Chúa. Đồng thời cũng cho thấy được sự quan tâm của người Con Một đối với người Mẹ của mình. Bên cạnh đó còn cho thấy sự quan tâm của người Thầy Chí Thánh với các môn đệ của mình, để tất cả làm nên một của lễ dâng tiến lên Chúa Cha. Đền tội cho toàn nhân loại.

          Lạy Chúa Giêsu. Xin cho mỗi một lần chúng con tham dự Thánh lễ, chúng con cảm nghiệm được giây phút này để biết sám hỗi tội lỗi của mình mà hiệp dâng Thánh lễ cho sốt sắng hơn.

Mạnh Phương

+++++++++++++++++

Gương Thánh Nhân

NGÀY 15-09 KÍNH NHỚ BẢY SỰ THƯƠNG KHÓ ĐỨC TRINH NỮ MARIA

Lòng đạo đức của các tín hữu tập trung trước hết vào cảnh nát lòng mà Đức Trinh Nữ phải chịu trong ngày Chúa cứu thế chịu nạn. Họ suy gẫm những nỗi đau của Mẹ. Khi Mẹ gặp Chúa Giêsu. Con Mẹ, vai vác thánh giá, lúc mẹ trên đỉnh Canvê đứng dưới chân thánh giá suốt ba giờ hấp hối của Chúa Giêsu, và trong khi Mẹ dự cuộc mai táng Chúa Giêsu, thực sự trọn cuộc đời Mẹ đầy những thương đau. Việc tôn sùng bảy sự thương khó Đức Trinh Nữ Maria, được một linh mục đạo đức là cha Jean de Coudenberghe thiết lập.

Đau lòng về những tai họa do cuộc nội chiến sau cái chết của nữ bá tước miền Bourgogne, Ngài chạy đến với mẹ sầu khổ. Để hun đúc lòng sùng kính của các tín hữu, Ngài đặt trong ba thánh đường thuộc quyền Ngài một tượng Đức Trinh Nữ với bản khắc bằng thơ, bảy hoàn cảnh đặc biệt đã làm cho Đức Trinh Nữ phải sầu khổ:

  1. Lời tiên tri của Simêon.
    2. Cuộc chạy trốn qua đất Ai cập.
    3. Việc lạc mất Chúa Giêsu tại Giêrusalem.
    4. Việc Chúa Giêsu vác thánh giá.
    5. Việc Chúa Giêsu chịu đóng đinh.
    6. Việc hạ xác Chúa Giêsu khỏi Thánh giá.
    7. Việc táng xác Chúa Giêsu trong mồ.

Ngày 25 tháng 10 năm 1495, Đức Alexandre VI chấp thuận hội Đức Mẹ sầu bi đã được thành lập tại Bỉ năm 1490. Những cuốn niên giám của hội chứng tỏ rằng việc tôn sùng bảy sự thương khó Đức Trinh Nữ Maria đã được phổ biến cách rộng rãi ở hai bên sườn núi Flandres.

Lễ kính nhớ bảy sự thương khó Đức Ttrinh Nữ Maria được cử hành vào ngày thứ sáu trước Chúa nhật Thương khó.

Tuy nhiên lòng sùng kính này còn có trước cả những cử hành trọng thể bề ngoài nữa. Tại Florence năm 1233 đã xuất hiện dòng tôi tớ Đức Bà, đặc biệt tôn sùng việc tử đạo của Ngài. Đến năm 1688, dòng này được đặc ân mừng một lễ thứ hai kính nhớ bảy sự thương khó Đức Trinh Nữ Maria. Ngày 18 tháng 9 năm 1814. Lễ này được Đức Piô VII cho mừng trong cả Giáo hội.

Việc kính nhớ lần thứ hai trong năm phụng vụ này xuất phát bởi ý tưởng cho rằng: trong mùa chay, Giáo hội tập rung vào mầu nhiệm cứu chuộc và không chú ý hoàn toàn vào các sự đau khổ của Mẹ Maria được. Cùng với Giáo hội kính nhớ một lần nữa bảy sự thương khó của Đức Trinh nữ Maria chúng ta chiêm ngưỡng mọi đau khổ của Ngài như sự đồng khổ với Chúa Giêsu, để cùng biết hiệp nhất mọi khó khăn trong đời chúng ta với cuộc khổ nạn hồng phúc của Chúa.

(daminhvn.net)

+++++++++++++++++

15 Tháng Chín

Ðây Sẽ Là Niềm An Ủi Của Con 

Một trong những hình ảnh thánh thiện nhất về đời sống Kitô có lẽ là hình ảnh của những người hấp hối trên tay cầm thánh giá.

Người ta kể về một người đạo đức nọ như sau: Trong một cơn bệnh thập tử nhất sinh, chỉ còn một phương thế duy nhất có thể hy vọng cứu sống bà đó là tiến hành cuộc giải phẫu. Người đàn bà chấp nhận cuộc giải phẫu, bà yêu cầu cho con trai bà được chứng kiến giờ phút đau khổ của bà. Vào thời buổi mà thuốc tê mê chưa có, thì bệnh nhân thường phải trải qua những cơn đau khủng khiếp. Mặc dù đau đớn vô cùng, nhưng người đàn bà vẫn cứ cắn răng chịu đựng. Nhưng đến cuối giờ mổ, khi các y sĩ chạm đến gần tim, người đàn bà rùng mình kêu lên: “Lạy Chúa tôi”. Chứng kiến cảnh đau đớn của người mẹ, người con trai không làm chủ được những cảm xúc, anh đã buột miệng thốt lên những lời phàn nàn phạm đến Chúa. Lúc bấy giờ người mẹ liền nghiêm nghị bảo con: “Con ơi, con hãy im đi, con làm mẹ đau đớn hơn các bác sĩ này nhiều. Con đã làm sỉ nhục Ðấng đã ban sức mạnh và an ủi mẹ”. Nói xong, bà ta mở bàn tay ra, và giơ cho mọi người xem một tượng chuộc tội nhỏ bà nắm chặt trong tay suốt giờ mổ. Và đó chính là thứ thuốc tê mê đã xoa dịu cơn đau đớn của bà.

Sau mấy tháng quằn quại trong đớn đau, người đàn bà đã yên nghỉ trong Chúa. Trước khi lìa đời, bà đã trao lại cho cậu con trai tượng ảnh chuộc tội và căn dặn: “Con hãy giữ lấy tượng chuộc tội này. Ðây sẽ là niềm an ủi của con”.

Hôm nay Giáo Hội kính nhớ Ðức Mẹ Ðau Khổ hay cũng thường được gọi là 7 sự thương khó của Ðức Mẹ.

Suốt cuộc đời trần thế, Mẹ Maria quả thực là một người đàn bà đau khổ. Nhưng cũng giống như người đàn bà can đảm trong câu chuyện trên đây, Mẹ luôn có Chúa bên cạnh. Còn nỗi đớn đau nào bằng khi ôm lấy xác Chúa được tháo gỡ từ thập giá? Nhưng đó cũng là bí quyết của Mẹ. Mẹ luôn có Chúa trong lòng, từ lúc cất giữ mọi sự trong lòng để suy niệm cho đến lúc ôm lấy xác Chúa: từng phút giây của cuộc sống, Mẹ đau khổ nhưng luôn có Chúa trong lòng. Sự hiện diện của Chúa trong lòng đã giúp Mẹ đi hết cuộc hành trình Ðức Tin.

Là mẫu mực trong cuộc hành trình Ðức Tin, Mẹ cũng muốn trao gởi Ðấng Cứu Thế cho mỗi người chúng ta. Mang lấy Ðức Kitô chịu đóng đinh trong mình, chúng ta sẽ cảm thấy được sự nâng đỡ trong muôn nghìn thử thách đớn đau trong cuộc sống.

Mẹ Maria đã đảm bảo cho chúng ta điều đó. Chúng ta hãy kết hiệp với thập giá của Ðức Kitô. Trong mọi đau khổ, chúng ta hãy ngước nhìn lên thập giá của Ngài. Chúng ta hãy thốt lên như thánh Phaolô: “Tooi chỉ biết có mỗi Ðức Kitô chịu đóng đinh”.

(Lẽ Sống)

++++++++++++++++++

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Bảy Tuần 23 TN2Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Bài đọcI Cor 11:17-26, 33; Jn 19:25-27.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Hiểu tình yêu Thiên Chúa qua các biến cố để rồi biết cử hành những biến cố này với tâm tình yêu thương.

            Ngày hôm qua chúng ta mừng trọng thể Lễ Suy Tôn Thánh Giá để cám ơn tình yêu vô biên Chúa Giêsu dành cho chúng ta qua cái chết hy sinh của người trên Thập Giá. Ngày hôm nay, Giáo Hội muốn chúng ta mừng Lễ Đức Mẹ Sầu Bi để cám ơn tình yêu thông công của Đức Mẹ dành cho Chúa Giêsu và cho chúng ta, vì đau khổ của con cũng là đau khổ của Mẹ.     

            Các bài đọc hôm nay tường thuật hai biến cố quan trọng nhất trong cuộc đời Chúa Cứu Thế. Trong bài đọc I, thánh Phaolô thẳng thắn phê bình cộng đoàn Corintô về cách họ cử hành bữa ăn huynh đệ và làm mất đi ý nghĩa đích thực của Bữa Tiệc Tình Yêu. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đã chứng tỏ tình yêu vô biên của người cho nhân loại bằng việc hy sinh chết trên Thập Giá. Mẹ Maria, các người phụ nữ thân tín và người môn đệ Chúa Giêsu yêu mến đã can đảm đứng dưới chân Thập Giá để thông phần với cuộc khổ nạn của Chúa.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thánh Phaolô khiển trách cách đón tiếp nhau trong Bữa tiệc Tình Yêu của cộng đoàn Corintô.

1.1/ Ý nghĩa của Bữa Tiệc Tình Yêu: Đây là lần đầu tiên những gì Chúa Giêsu đã làm trong Bữa Tiệc Ly được truyền lại qua Thư của Thánh Phaolô gởi cho cộng đòan Corintô (~52AD). Các Phúc Âm Nhất Lãm cũng tường thuật biến cố này nhưng sau cả gần 20 năm. Thánh Phaolô viết: “Trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” Cũng thế, cuối bữa ăn, Người nâng chén và nói: “Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.””

            Một trong những quan tâm hàng đầu của thánh Phaolô là tinh thần hiệp nhất giữa các tín hữu, và ngài thẳng thắn lọai bỏ tất cả những gì làm cớ gây chia rẽ trong cộng đoàn. Các tín hữu đầu tiên của cộng đòan Corintô có lẽ không hiểu ý nghĩa và mục đích của Bữa tiệc Tình Yêu nên họ coi như một bữa ăn chung thường xảy ra nơi bất cứ cộng đoàn nào, trong đó mỗi người tham dự mang một món ăn hay đồ uống để góp phần ăn chung với gia chủ đứng ra tổ chức. Trong những bữa tiệc như vậy, con người có khuynh hướng ngồi cùng bàn với những người nào mà họ có thể dễ dàng nói chuyện với, chẳng hạn cùng ngôn ngữ, cùng giai cấp trong xã hội, cùng một phe đảng chính trị …

1.2/ Thái độ các tín hữu phải có khi cử hành Bữa Tiệc Tình Yêu: Theo thánh Phaolô, Bữa Tiệc Tình Yêu không được giống như những bữa tiệc này vì Bánh ăn đây chính là Mình Chúa và rượu uống đây chính là Máu Chúa. Dĩ nhiên, những cộng đòan tiên khởi này chưa có bánh và rượu cùng các lễ nghi như chúng ta có bây giờ; nhưng ý nghĩa của bánh và rượu là Mình và Máu Chúa đã được các Tông Đồ truyền lại ngay từ những năm đầu tiên sau khi Chúa sống lại. Có nhiều lý do thánh Phaolô nêu ra tại sao các tín hữu cử hành Bữa tiệc Tình Yêu. Thứ nhất là để nhớ lại Chúa Giêsu như chính Ngài đã dặn: “Anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” Thứ hai là để loan truyền việc Chúa chịu chết như của lễ hy sinh đền tội cho con người cũng như Ngài nói: “Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.”

            Chúng ta thấy thần học về thân thể của thánh Phaolô vẫn hiện diện trong Bữa tiệc Tình Yêu: Nếu các tín hữu tới ăn Bánh là ăn chính Mình Chúa và uống Rượu là uống chính Máu Chúa, thì tất cả sẽ trở nên một Thân Thể và sự sống nơi các tín hữu chính là Máu của Đức Kitô. Hiểu như thế, Bữa tiệc Tình Yêu phải là mối giây liên kết các tín hữu lại với nhau, và là cơ hội để mọi người chứng tỏ tình tương thân tương ái. Thế mà những điều ngược lại đã xảy ra nơi cộng đoàn Corintô. Bữa tiệc Tình Yêu trở thành cớ gây chia rẽ giữa người giầu và người nghèo! Những buổi họp cộng đòan lẽ ra phải mang nhiều lợi ích thì lại gây nhiều thiệt hại.

            Vì vậy, thánh Phaolô khuyên các tín hữu của ngài phải thay đổi thái độ và thói quen của họ khi cử hành Bữa tiệc Tình Yêu. Họ phải chờ đợi cho mọi người đến đông đủ rồi hãy cử hành, đừng có thói quen ai tới trước ăn trước và ai tới sau ăn sau. Nếu sợ đói không chờ đợi được thì hãy ăn ở nhà trước khi tới. Khi cử hành Bữa tiệc Tình Yêu, họ phải chú trọng đặc biệt tới các anh chị em nghèo không có nhiều hay không có gì để đóng góp. Đừng để những anh chị em này mang mặc cảm nghèo hèn vì trong cùng một Thân Thể của Đức Kitô, những bất công giữa kẻ giầu và người nghèo phải được san bằng như cộng đòan lý tưởng trong Công Vụ Tông Đồ: “Tất cả các tín hữu hiệp nhất với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ đem bán đất đai của cải, lấy tiền chia cho mỗi người tùy theo nhu cầu.”

2/ Phúc Âm: “Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.”

2.1/ Những người trung thành đứng dưới chân Thánh Giá:

                    (1) Bốn người đàn bà: Dưới chân Thập Giá, thánh Gioan tường thuật có bốn người phụ nữ, ba người có tên là Maria. Chúng ta thử nhận diện bốn người phụ nữ này: Trước tiên là Đức Trinh Nữ Maria mà thánh sử Gioan gọi là “thân mẫu ngài.” Người thứ hai, thánh sử gọi là “chị của thân mẫu ngài;” nhưng không cho biết tên. Nếu chúng ta so sánh với Phúc Âm Nhất Lãm, người phụ nữ này chính là Salome, mẹ của Giacôbê trẻ và Joseph (x/c Mk 15:30, 16:1). Người thứ ba được gọi là “Maria, vợ của Clopas.” Có người cho ông Clopas này chính là Cleopas, một trong hai môn đệ được đồng hành với Chúa sau khi ngài sống lại trên đường Emmaus (Lk 24:18); nhưng giả thuyết này không chắc chắn cho lắm. Người sau cùng Gioan gọi là Maria Magdalene. Đây là người phụ nữ của làng Magdala mà Chúa đã chữa khỏi bảy quỉ, và bà đã luôn theo Chúa từ đó (Lk 8:2). Bà cũng là người đầu tiên ra mộ Chúa và chạy về báo tin cho các môn đệ; sau đó, bà được Chúa Giêsu gọi đích danh và truyền mang Tin Mừng Phục Sinh cho các môn đệ của Chúa (Jn 20:1-18).

            (2) Chỉ có một người đứng dưới chân Thập Giá với bốn người phụ nữ mà tác giả gọi là “người môn đệ mà mình (Chúa Giêsu) thương mến.” Ai là người môn đệ này? Có ít nhất là hai ý kiến khác nhau. Một số cho là chính môn đệ Gioan. Tại sao Gioan muốn dấu tên ông? Có thể là vì ông khiêm nhường. Ý kiến này được đa số chấp thuận. Một số khác cho người môn đệ đó có thể là bất cứ ai đã nhận ra Đức Kitô và được ngài yêu mến. Mục đích tại sao Gioan viết Phúc Âm của ông là để cho mọi người nhận biết Đức Kitô và tin vào ngài. Vì thế, Gioan muốn xử dụng thành ngữ “người môn đệ mà ngài thương” để chỉ bất cứ ai được Chúa Kitô yêu mến. Ý kiến này không được chấp nhận bởi đa số.

2.2/ Cuộc trao đổi kỳ diệu dưới chân Thập Giá: Trên Thập Giá đau đớn, Đức Kitô không quan tâm đến cái chết của ngài, nhưng chỉ quan tâm đến những người thân còn đang sống trong thế giới. Đây là lý do chính của cuộc trao đổi diệu kỳ dưới chân Thập Giá.

            (1) Chúa Giêsu trối Mẹ của ngài cho nhân loại: Ngài nói với Mẹ ngài, “Thưa Bà! Đây là con Bà.” Một số người cho lý do tại sao Chúa Giêsu trối Mẹ ngài cho môn đệ vì ngài không còn sống trên cõi đời để chăm sóc cho Mẹ. Ngài đã tìm thấy cho Mẹ người môn đệ thân tín để chăm sóc Mẹ thay cho ngài. Đây không phải là lý do chính. Chúa Giêsu muốn Mẹ ngài trở thành người Mẹ của toàn thể nhân loại; người môn đệ chỉ là đại diện cho toàn thể mà thôi. Mẹ Maria không chỉ là Mẹ của người môn đệ; nhưng còn là Mẹ của toàn thể nhân loại.

            (2) Chúa Giêsu đặt Mẹ là Mẹ của toàn thể nhân loại: Ngài nói với người môn đệ, “Đây là Mẹ anh!” Chúa Giêsu không chỉ muốn Mẹ Maria là Mẹ của nhân loại; ngài còn muốn người môn đệ và tất cả mọi người nhận Mẹ Maria là Mẹ của họ. Vì nếu cả hai bên đều chấp nhận cuộc trao đổi, cả hai đều được lợi ích từ đó. Để chứng tỏ sự đồng ý, người môn đệ đã đưa Mẹ Maria về nhà mình để săn sóc kể từ đấy.

            Nếu một người suy nghĩ theo tiêu chuẩn con người, anh có thể nghĩ cuộc trao đổi sẽ lợi ích cho Đức Mẹ hơn; vì Mẹ sẽ có người để săn sóc cho mình. Nhưng nếu một người suy nghĩ theo tiêu chuẩn thiêng liêng, Đức Mẹ sẽ trở thành Mẹ Sầu Bi suốt đời. Từ giờ đó trở đi, Mẹ phải gánh chịu mọi khổ đau của nhân loại. Nhiều người nói rằng đó là lý do tại sao Đức Mẹ luôn luôn khóc mỗi khi hiện ra thay vì cười.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

            – Bữa Tiệc Thánh Thể là mối dây liên kết mọi người trong Chúa, làm cho gia đình và cộng đoàn giáo xứ chúng ta ngày càng đòan kết, yêu thương, và giúp đỡ lẫn nhau hơn. Gia đình và cộng đòan chúng ta có còn tranh chấp, chia rẽ, ghen tương, thóa mạ nhau trong khi vẫn cử hành Bí-tích Tình Yêu này?

            – Mỗi lần nhìn lên Thập Giá, chúng ta hãy nhớ cuộc trao đổi kỳ diệu của Chúa Giêsu để chúng ta biết sống yêu thương Thiên Chúa, Mẹ Maria và mọi người. Tất cả đã trở thành người nhà của Thiên Chúa. Chúng ta có bổn phận nâng đỡ nhau trong những lúc tối lửa tắt đèn.

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

****************

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập32
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm29
  • Hôm nay4,821
  • Tháng hiện tại158,318
  • Tổng lượt truy cập811,464
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây