Suy niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXIII Mùa Thường Niên

Thứ ba - 11/09/2018 10:40 113 0
Alleluia, alleluia! – Xin Chúa Cha của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, cho mắt tâm hồn chúng ta được sáng suốt, để chúng ta biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi chúng ta. – Alleluia. 
Suy niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXIII Mùa Thường Niên

BÀI ĐỌC I: 1 Cr 7, 25-31

“Ngươi bị ràng buộc với vợ ư? Ngươi đừng tìm cách tháo gỡ. Ngươi không còn ràng buộc với vợ ư? Ngươi đừng tìm cưới vợ nữa”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, về những người đồng trinh, tôi không có lời Chúa truyền dạy nào, nhưng tôi đã được Chúa thương, nên tôi cho ý kiến như một người đáng tin cậy. Vậy tôi nghĩ rằng đó là một điều tốt theo nhu cầu hiện tại. Phải, người ta ở vậy quả là một điều tốt. Ngươi bị ràng buộc với vợ ư? Ngươi đừng tìm cách tháo gỡ. Ngươi không còn bị ràng buộc với vợ ư? Ngươi đừng tìm cưới vợ nữa. Nhưng nếu ngươi cưới vợ, ngươi chẳng có tội gì. Và nếu kẻ đồng trinh kết bạn, thì chẳng có tội gì. Nhưng những người thể ấy, sẽ chuốc lấy khốn khổ vào thân. Phần tôi, tôi muốn cho anh em tránh được điều đó.

Anh em thân mến, tôi nói cùng anh em điều này là: Thời giờ vắn vỏi; còn có cách là những ai có vợ, hãy ăn ở như không có; những ai than khóc, hãy ăn ở như không than khóc; những kẻ hân hoan, hãy ăn ở như không hân hoan; những người mua sắm, hãy ăn ở như không có gì; những ai dùng sự đời này, hãy ăn ở như không tận hưởng, vì chưng bộ mặt thế gian này đang qua đi. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 44, 11-12. 14-15. 16-17

Đáp: Xin hãy nghe, thưa nương tử, hãy coi và hãy lắng tai (c. 11a).

Xướng: 1) Xin hãy nghe, thưa nương tử, hãy coi và hãy lắng tai, hãy quên dân tộc và nhà thân phụ, để Đức Vua Người sủng ái dong nhan: chính Người là Chúa của cô nương, hãy phục vụ Người. – Đáp.

2) Tất cả huy hoàng là nàng công chúa đi vào cung nội, áo nàng dệt bằng những sợi chỉ vàng. Bận áo gấm sặc sỡ, nàng được dẫn tiến Đức Vua, theo sau nàng là những cô trinh nữ bạn bè, họ cũng được bệ kiến long nhan. – Đáp.

3) Họ bước đi trong niềm hân hoan vui vẻ, tiến vào trong cung điện Đức Vua. Người sẽ có con nối gót tiên vương liệt vị, và phong họ làm quan trên cả sơn hà. – Đáp.

ALLELUIA: Ep 1, 17-18

Alleluia, alleluia! – Xin Chúa Cha của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, cho mắt tâm hồn chúng ta được sáng suốt, để chúng ta biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi chúng ta. – Alleluia. 

PHÚC ÂM: Lc 6, 20-26

“Phúc cho những kẻ nghèo khó. Khốn cho các ngươi là kẻ giàu có”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đưa mắt nhìn các môn đệ và nói:

“Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo khó, vì nước Thiên Chúa là của các ngươi. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, vì các ngươi sẽ được no đầy. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc, vì các ngươi sẽ được vui cười. Phúc cho các ngươi, nếu vì Con Người mà người ta thù ghét, trục xuất và phỉ báng các ngươi, và loại trừ các ngươi như kẻ bất lương, ngày ấy các ngươi hãy hân hoan và reo mừng, vì như thế, phần thưởng các ngươi sẽ bội hậu trên trời. Chính cha ông họ cũng đã đối xử với các tiên tri y như thế.

“Nhưng khốn cho các ngươi là kẻ giàu có, vì các ngươi hiện đã được phần an ủi rồi. Khốn cho các ngươi là kẻ đã được no nê đầy đủ, vì các ngươi sẽ phải đói khát. Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang vui cười, vì các ngươi sẽ ưu sầu khóc lóc. Khốn cho các ngươi khi mọi người đều ca tụng các ngươi, vì chính cha ông họ cũng từng đối xử như vậy với các tiên tri giả”. Đó là lời Chúa.

(thanhlinh.net)

++++++++++++++++++

12/09/2018 – THỨ TƯ TUẦN 23 TN

Danh Thánh Đức Ma-ri-a

Lc 6,20-26

PHÚC VÀ HOẠ

“Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó… Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có…” (Lc 6,20.24)

Suy niệm: Phúc âm Lu-ca không đề cập đến tám mối phúc, mà là bốn mối phúc và bốn mối ‘hoạ’, tương phản nhau từng đôi một. Chúa nói phúc cho ai nghèo, đói, sầu khổ, bị người đời ghét bỏ vì Chúa. Đồng thời Ngài nói khốn cho ai giàu, no nê, vui cười, được người đời ca tụng. Thật là nghịch với kỳ vọng thông thường của chúng ta. Ta không dốc sức để được giàu có hơn, no ấm hơn, được nhiều niềm vui, nhiều vinh dự hơn đó sao? Ta không cầu chúc nhau thịnh vượng, thành đạt đó sao? Hẳn là Đức Giê-su thừa biết điều đó, sao Ngài vẫn thẳng thắn tuyên bố những điều rất khó được người ta đón nhận như vậy?

Mời Bạn: Chắc chắn là Chúa không chủ trương ‘bần cùng hoá’ con người, Ngài cũng không cổ võ cho một loại ‘thống khoái’ (= thích khổ) nào đó. Ngài từng tuyên bố Ngài “đến cho chiên được sống dồi dào” cơ mà! (x. Ga 10,10). Vậy những lời Chúa nói đây phải được nghe trong bối cảnh hiện sinh: ĐANG có những người nghèo khổ đó, và họ vui mừng vì biết Thiên Chúa đứng về phía họ; ĐANG có những người giàu sang phú quí đó, và họ phải cảnh tỉnh về trách nhiệm mà họ phải có đối với những người nghèo khổ xung quanh họ. Điều vừa nói càng rõ rệt hơn trong bối cảnh xã hội hôm nay khi sự phân hoá giàu nghèo do bất công, bóc lột áp bức ngày càng nhức nhối và sâu sắc.

Chia sẻ: Bạn kinh nghiệm thế nào về sự thật chất chứa trong Lời Chúa nói về phúc và hoạ hôm nay?

Sống Lời Chúa: Chúng ta không ngừng quan tâm nâng đỡ anh chị em nghèo khổ, thiếu thốn.

Cầu nguyện: Đọc/hát Kinh Hoà Bình.

(5 Phút Lời Chúa)

++++++++++++++++++

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên

12 THÁNG CHÍN

Ai Thấy Thầy Là Thấy Cha

Hưởng kiến Thiên Chúa trực tiếp, đó là nỗi khao khát sâu thẳm nhất của tâm hồn con người. Về khát vọng này, Tông Đồ Philipphê đã nói lên một cách hết sức tha thiết: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha và thế là đủ cho chúng con rồi” (Ga 14,8). Những lời thật cảm kích, vì bộc lộ được khát vọng thâm sâu nhất của tâm khảm con người. Song câu trả lời của Đức Giêsu còn cảm kích hơn nữa.

Đức Giêsu giải thích cho các tông đồ: “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga 14,9). Ngài là mạc khải đầy đủ về Chúa Cha. Ngài diễn tả cho thế giới biết Chúa Cha là Đấng nào – không phải vì Ngài là Chúa Cha – nhưng vì Ngài hoàn toàn nên một với Chúa Cha trong sự hiệp thông sự sống thần linh. Ngài nói: “Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy” (Ga 14,11).

Cảm tạ Thiên Chúa ! Con người không còn phải hoàn toàn đơn độc kiếm tìm Thiên Chúa nữa. Cùng với Đức Kitô, con người khám phá Thiên Chúa – và con người khám phá ra Thiên Chúa nơi Đức Kitô.

Vâng, trong Đức Giêsu Kitô, sự tự mạc khải của Thiên Chúa đạt đến tột đỉnh và đầy đủ nhất. Tác giả thư Do thái đã nhấn mạnh điều này khi nói: “Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã nói với cha ông chúng ta qua các tiên tri; trong những ngày sau hết này, Ngài nói với chúng ta qua một người con” (Dt 1,1-2). Vì vậy, Đức Kitô mãi mãi là con đường của chúng ta. Chúng ta có một Đấng Cứu Độ và một Đấng Trung Gian nối kết chúng ta với Thiên Chúa.

– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –

Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác

LIFT UP YOUR HEARTS

Daily Meditations by Pope John Paul II

+++++++++++++++++

Lời Chúa Trong Gia Đình

NGÀY 12/9

1Cr 7, 25-31; Lc 6, 20-26.

LỜI SUY NIỆM: “Đức Giêsu ngước mắt lên nhìn các môn đệ  và nói: Phúc cho anh em.”

            Chúa Giêsu đang đưa ra cho mỗi người trong chúng ta bốn điều mà Người cho đó là “Phúc” và bốn điều Người cho là “họa”. Đối với người thế gian, thì họ khó chấp nhận vì hoàn toàn đi ngược lại với quan niệm sống của họ; nhưng với những người Kitô hữu chúng ta, là những người đã tin vào Người, thì hoàn toàn tin tưởng vào quyền năng và ơn ban của Người, bởi vì tất cả những điều nêu trên đều là những thách đố trong cuộc sống của chúng ta, nếu chúng ta không cậy dựa vào quyền năng phép tắc, yêu thương và ơn ban cần thiết của Người, thì mỗi người trong chúng ta cũng khó vượt thắng những quan niệm của thế gian.

            Lạy Chúa Giêsu. Xin cho chúng con chuyên tâm cầu nguyện với sự vững tin, phó thác vào bàn tay quan phòng của Chúa để chúng con vững tiến trên con đường phúc thật mà Chúa hứa ban cho chúng con.

Mạnh Phương

+++++++++++++++++

12 Tháng Chín

Bức Tranh Ðời Người 

Một họa sĩ vô danh nọ vào thời Trung Cổ đã tóm tắt đời người thành 4 bức tranh xếp bên cạnh nhau. Bức tranh thứ nhất họa lại tuổi thơ. Không gì đẹp và thanh thản cho bằng tuổi thơ. Một em bé hồn nhiên, vô tư ngồi trên một chiếc ghe buồm vừa nhổ neo ra khỏi bờ… Em bé nhìn theo sóng nước không sợ hãi bởi vì người đang cầm bánh lái là một thiên thần. Bóng đen đang ngủ một cách dịu hiền đằng sau bánh lái.

Sang đến bức tranh thứ hai, người ta bỗng thấy cậu bé trở thành một trang thiếu niên đang đứng nhìn chân trời xa tắp với những háo hức trước những điều mới lạ… Vị thiên thần vẫn còn cầm tay lái, nhưng sóng đã bạt đầu và bóng đen đã thức giấc.

Bức tranh thứ ba là cảnh tuổi trưởng thành. Bầu trời đã trở nên ảm đạm. Sóng gió ập phủ tứ bề. Bánh lái đã nằm trong tay của bóng đen. Vị thiên thần đã bị trói chặt trong một góc. Người đàn ông đã phải dùng tất cả sức lực của mình để chiến đấu, để chiếc ghe không bị lật úp…

Cuối cùng, trong bức tranh thứ tư, người ta thấy một cụ già đang ngồi ung dung giữa ghe. Sóng yên, gió lặng, mặt trời xuất hiện trở lại. Vị thiên thần đã dành lại được bánh lái, còn bóng đen thì bị trói chặt đằng sau.

Ðời là một cuộc hải trình gay go… Ðích điểm có thể là bến yên hàn mà cũng có thể là vực thẳm của chết chóc. Ðến nơi yên hàn hay đứt gánh giữa đường: số mệnh ấy không ai có thể định đoạt cho ta, mà chỉ có mỗi người phải biết làm chủ, lèo lái con thuyền của mình…

Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã quá quen thuộc với trò chơi “Thiên Ðàng Hỏa Ngục” mà các em bé thường tụ tập trước sân thánh đường để cùng biểu diễn… Thiên đàng hỏa ngục hai bên, ai khéo thì nhờ ai vụng thì sa… Trả lời được một số câu hỏi thì được vào Thiên Ðàng, trả lời không được thì bị chận lại ngoài cửa.

Trò chơi đơn sơ nhưng cũng có tác dụng gieo vào đầu chúng ta một hình ảnh về cuộc đời. Ðời là một cuộc ra đi. Hướng đi của cuộc đời tùy thuộc ở sự định đoạt của mỗi người. Con đường dẫn đến hư đốn luôn rộng thênh thang. Con đường dẫn đến sự sống là một con đường chật hẹp, đòi hỏi nhiều chiến đấu…

Sự thánh thiện là một ơn Chúa ban, nhưng phải mất nhiều lao nhọc, vất vả chiến đấu, con người mới đạt được. Nói đến chiến đấu là nói đến kẻ thù. Con sư tử lượn quanh tìm mồi cắn xé trong cuộc sống của chúng ta là không biết bao nhiêu cạm bẫy giăng mắc trên lối đi của chúng ta. Những cạm bẫy đó từ bên ngoài cũng có, nhưng hầu hết đều xuất phát từ trong tâm hồn chúng ta… Ðó là những dục vọng, đam mê đang cào xé tâm hồn chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta đánh bại được kẻ nội thù ấy và biến chúng thành đạo binh trung thành thì lúc đó chúng ta mới chiến thắng được kẻ thù đến từ bên ngoài…

Khí giới tiên quyết và chủ yếu giúp chúng ta chiến thắng được nội thù đó là sự cầu nguyện. Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Ngài: chỉ có ăn chay và cầu nguyện các con mới chiến thắng được loài quỷ này…

(Lẽ Sống)

++++++++++++++++++

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Tư Tuần 23 TN2, Năm Chẵn

Bài đọcI Cor 7:25-31; Lk 6:20-26.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Hãy tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu mai sau.

Người tín hữu chúng ta tin “sống gởi thác về.” Cõi trần này chỉ là chỗ tạm dung, chỉ khi chết đi mới thực sự là về nhà vĩnh cửu của mình. Nếu chúng ta xem cõi trần này là chỗ tạm dung thì chúng ta đừng tích trữ của cải trần gian vì sẽ không mang theo được khi nhắm mắt nằm xuống. Trái lại, phải dùng mọi cố gắng để chuẩn bị mang theo những hành trang cần thiết của đời sau để chuẩn bị cho cuộc sống hạnh phúc với Chúa trên Thiên Đàng. Trong Bài đọc I, thánh Phaolô dạy các tín hữu về việc sống ơn gọi độc thân hay gia đình trong cuộc trần với viễn tượng của cuộc sống mai sau. Trong Phúc Âm, Chúa chúc lành cho những người mà thế gian coi thường và chúc dữ cho những người mà thế gian khen tặng.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Hãy chú ý đến những sự đời sau vì thế gian đang qua đi.

Điểm đầu tiên chúng ta cần nhấn mạnh: Những lời khuyên của thánh Phaolô phải được hiểu trong bối cảnh lịch sử của câu “thế gian này đang qua đi.” Ngài tin là Ngày Tận Thế sắp sửa đến; vì thế, các tín hữu phải gạt bỏ mọi chia trí làm cản trở cho việc chuẩn bị để về với Chúa. Sau này, khi biết Ngày Tận Thế sẽ không đến ngay, thánh Phaolô có cái nhìn khác hơn về ơn gọi gia đình như những gì ngài viết cho các tín hữu thành Êphêsô. Dẫu sao đi nữa, những gì ngài viết vẫn có giá trị của nó: Đừng quá chú trọng đến của cải vật chất và sự hưởng thụ ở đời này, mà phải dành thời giờ và nỗ lực để chuẩn bị cho cuộc sống mai sau.

Nhiều người nhận xét: Thánh Phaolô coi trọng ơn gọi độc thân hơn ơn gọi gia đình vì những gì ngài viết ở đây. Thực sự ngài chỉ viết theo kinh nghiệm sống, và như ngài viết ngay từ đầu của Bài đọc, đây chỉ là những lời khuyên chứ không phải là giáo điều phải tin. Ngay sau những câu hôm nay ngài giải thích rõ hơn: “Tôi muốn anh chị em không phải bận tâm lo lắng điều gì. Đàn ông không có vợ thì chuyên lo việc Chúa: họ tìm cách làm đẹp lòng Người. Còn người có vợ thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng vợ, thế là họ bị chia đôi. Cũng vậy, đàn bà không có chồng và người trinh nữ thì chuyên lo việc Chúa, để thuộc trọn về Người cả hồn lẫn xác. Còn người có chồng thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng chồng. Tôi nói thế là để mong tìm ích lợi cho anh chị em, tôi không có ý gài bẫy anh chị em đâu, nhưng chỉ muốn đề nghị với anh chị em một điều tốt, để anh chị em được gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co.” (I Cor 7:32-35).

Thánh Phaolô không khuyên mọi người phải từ bỏ ơn gọi gia đình để sống đời độc thân: “Bạn đã kết hôn với một người đàn bà ư? Đừng tìm cách gỡ ra. Bạn chưa kết hôn với một người đàn bà ư? Đừng lo kiếm vợ. Nhưng nếu bạn cưới vợ, thì cũng chẳng có tội gì. Và nếu người con gái lấy chồng, thì cũng chẳng có tội gì.” Nhưng ngài chỉ nhắc nhở một sự thật: họ sẽ bị chia trí và sẽ không có nhiều thời gian để lo việc của Chúa.

2/ Phúc Âm: Quá chú ý đến những sự đời này làm con người quên đi những sự đời sau.

So sánh “Bài giảng trên núi” của Matthêu (5:2-12) và “Bài giảng trong đồng bằng” của Luca (6:20-26):

– Matthêu dùng ngôi thứ ba để áp dụng cách tổng quát trong khi Luca dùng ngôi thứ hai để áp dụng trực tiếp cho các môn đệ và những ngừơi nghe.

– Matthêu cấu trúc bài giảng bằng “8 mối phúc” trong khi Luca bằng “4 mối phúc” và “4 mối khốn.” Bốn mối phúc của Luca đều được trình bày trong 8 mối phúc của Matthêu. Có lẽ Luca muốn làm nổi bật lên sự tương phản giữa tiêu chuẩn của Nước Trời và của thế gian.

Những lời Chúa phán về 4 mối phúc gợi lên niềm hy vọng cho những người nghèo khổ, đói khát, đau khổ, và bị bắt bớ vì Con Người; trong khi như bom nổ ngang tai cho những người giầu có, no đủ, vui cười, và được ca tụng. Chúa Giêsu lấy những giá trị thế gian tôn thờ và đảo ngược chúng: Bốn điều phúc của thế gian thành 4 điều khốn, và 4 điều khốn của thế gian thành 4 điều phúc.

Tại sao tiêu chuẩn của Nước Trời hòan tòan ngược lại tiêu chuẩn của thế gian? Lý do đơn giản như thánh Phaolô nói ở trên vì “thế gian này đang qua đi,” để tiến tới một quê hương vĩnh cửu trên trời. Một cái nhìn chi tiết vào 4 mối Chúa nói sẽ cho chúng ta hiểu rõ hơn:

(1) Nghèo khó: Sự giầu có làm cho con người khó vào Nước Trời như Chúa nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời.” Giầu có làm con người bằng lòng với những hưởng thụ của cuộc sống hiện tại và quên đi cuộc sống đời sau. Họ dùng tất cả thời gian và nỗ lực để kiếm tiền, và sau khi kiếm tiền lại lo hưởng thụ; họ không còn thời giờ cho Chúa. Người nghèo hiểu họ chỉ cần ăn để sống nên không lo tích trữ. Nếu Thiên Chúa đã nuôi chim trời và thú vật ngòai đồng, Ngài sẽ không để cho con cái của Ngài phải chết đói. Họ dành giờ để chuẩn bị cho cuộc sống mai sau.

(2) Đói khát: Luca chỉ để trống không “đói khát” trong khi Matthêu có thêm “sự công chính.” Chắc chắn Chúa không cổ võ sự đói khát về của ăn và lấy làm sung sướng khi thấy con mình phải chết đói; nhưng điều Ngài muốn nói ở đây là những đói khát về tinh thần. Thế gian cậy vào sức mình trong khi người nghèo cậy vào Thiên Chúa. Ngài sẽ lấp đầy những đói khát tinh thần này.

(3) Đau khổ: Không đau khổ sẽ không có vinh quang; nếu con người muốn chung phần vinh quang thì cũng phải chung phần đau khổ với Chúa. Hơn nữa đau khổ còn giúp rèn luyện con người để có thể vượt qua mọi cám dỗ và trở ngại trong cuộc sống. Người ham thích vui sướng và trốn tránh đau khổ sẽ không thành công ngay cả ở đời này.

(4) Bị bắt bớ vì Con Người: Các tiên tri và những người rao giảng bị bắt bớ và giết chết vì nói những gì thế gian không muốn nghe, nhưng là những gì Chúa muốn nói. Ai tuyên xưng Chúa trước mặt thiên hạ thì Ngài cũng tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Ngài.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

– Là người tín hữu, chúng ta phải sống theo tiêu chuẩn Nước Trời, chứ không theo tiêu chuẩn của thế gian. Chúng ta không thể bắt cá hai tay: vừa sống theo tiêu chuẩn của Nước Trời vừa sống theo tiêu chuẩn của thế gian, vì như Chúa đã xác quyết: “Các con không thể làm tôi cả Thiên Chúa lẫn tiền tài” (Mt 6:24).

– Ngay cả trong đời sống gia đình, chúng ta không thể dành hết thời giờ và cố gắng cho gia đình mà quên đi bổn phận của chúng ta với Thiên Chúa, Người mà sẽ sống với chúng ta mãi mãi sau này. Những người sống độc thân vì Nước Trời, họ sẽ có nhiều thời giờ cho Chúa và tha nhân hơn.

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

****************

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập47
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm45
  • Hôm nay19,532
  • Tháng hiện tại135,808
  • Tổng lượt truy cập568,502
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây