Mạnh dạn tuyên xưng - Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật XII Thường niên - Năm A

Thứ sáu - 19/06/2020 18:59 75 0
Việc Chúa quan phòng chăm sóc ta không có nghĩa là ngài cất khỏi ta mọi khó khăn, nhưng là giúp đo ta qua mọi khó khăn gặp phải, để biến ngay cả cái chết thành một khúc ca tình yêu.
Mạnh dạn tuyên xưng - Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật XII Thường niên - Năm A

MẠNH DẠN TUYÊN XƯNG

SUY NIỆM CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN - NĂM A

(Mt 10, 26- 33)

Câu hỏi gợi ý

1. Tại sao trước tiên Chúa Giêsu đã che dấu sứ điệp của người? Và ai sẽ tỏ lộ sứ điệp đó ra?

2. Chúa Giêsu báo cho môn đồ hay họ sẽ bị bách hại đến chết (c. 8) nhưng đồng thời người lại nói chúa quan phòng cũng chăm sóc cả chim trời (c.29). Như thế không mâu thuẫn sao?

3. Các huấn lệnh này hôm nay đem đến cho ta điều gì giúp quán triệt sứ mệnh Kitô hữu?

1. Trong phần cuối diễn từ về sứ mệnh này, rõ ràng mt đã tách diễn từ khỏi bối cảnh lịch sử của nó trong cuộc đời Chúa Giêsu để làm thành một giáo huấn có tầm mức rộng lớn hơn cho mọi môn đồ người. Cơ hội cụ thể của diễn từ, được trình trong 9, 35- 10, 1 hình như đa bị quên lãng. chính kết luận soi sáng ý nghĩa toàn bộ.

Thành thử ở đây tác giả không có ý ghi lại cách chính xác việc sai phái các sứ đồ đến cùng các chiên lạc nhà israel" (10, 6), như Chúa Giêsu đã muốn để tiếp nối việc rao giảng của người bằng lời nói và hành dộng. Đúng hơn việc sai phái đó là cơ hội để tác giả giải thích cho giáo hội biết môn đồ là gì và vai trò của kẻ ấy ra sao. Do đấy mt 10 xuất hiện như là một bài học cho giáo hội và chỉ có thể hiểu được trong nhãn giới đó mà thôi.

2. Một ý tưởng nổi bật hơn hết: môn đồ là người được sai nhờ được sai đi mà người ta có địa vị môn đồ. Ở đây mt không nhắm mô tả một "hữu thể mới " (theo kiểu của gioan) cho bằng là tiên quyết khẳng định có một ý muốn cao hơn đang ảnh hưởng trên môn đồ. Chính Chúa GGiêsu chọn lựa và tự do kêu gọi kẻ ấy, rồi sau đó sai phái ra đi. Và kẻ ấy chỉ nên môn đồ khi chấp nhận sự chọn lựa, khi lắng nghe và vâng phục lời kêu gọi trong cuộc sống mỗi ngày. Tất cả những thái độ này tương ứng với một định luật căn bản trong hành động của Thiên Chúa, mà thánh kinh mặc khải cho chúng ta từ abraham (st 12, 1- 4) đến Gioan tẩy giả (lc 1, 17; 3, 2).

3. Tuy nhiên bản văn Mt không chỉ muốn tái dựng hoàn cảnh lịch sử thời Chúa Giêsu đang thi hành sứ vụ trần thế (một công việc dầu sao cũng hơi khó thực hiện), nhưng còn cho biết hoàn cảnh mà chính tác giả đang chứng kiến trước mắt khi biên soạn diễn từ. Rõ ràng là tác giả muốn áp dụng các lời Chúa Giêsu vào hiện tại. thành thử mất nét giúp nhận ra cách chắc chắn việc áp dụng đó phải được giải thích theo hoàn cảnh được xét đến lúc bấy giờ và trong khung cảnh của thời gian đó. Cũng có thể dùng chúng như khởi điểm để giải thích hoàn cảnh hôm nay, vì chúng đã tạo nên một giai đoạn giải thích, áp dụng chính xác trong "thời của giáo hội" và như thế chúng là chiếc cầu liên kết "thời của Chúa Giêsu" với "thời của Giáo hội".

Chú giải chi tiết

"Vậy đừng sợ chúng": chữ "vậy" liên kết cc. 26- 27 với những gì đi trước. tuy thế nó không loan báo một kết luận đương nhiên nhưng là khai mào cho một lời khích lệ mới dựa trên điều đã nói. Ý nghĩa chẳng phải như thế này: Đừng sợ chúng vì chúng không làm gì chống lại các con được, song là: đừng sợ chúng vì các con không thể đòi hỏi một số phận ít đau khổ hơn số phận của thầy các con (cc. 24-25). các kẻ bách hại thật đáng sợ đấy nhưng phải biết khắc phục nỗi sợ hãi này và tuyên xưng niềm tin mới. Thành ra các chữ đầu tiên đây có nghĩa: ước gì nỗi sợ hãi của các con (mà người đời có thể hiểu được cc 17-25) không ngăn cản việc các con làm chứng về thầy.

"Bị bại lộ ... bị thấu biết": chủ từ không nói ra của hai động từ ở thể thụ động này là Thiên Chúa. bây giờ thiên chúa muốn cho mọi người biết mầu nhiệm Nước trời nhờ chứng tá các môn đồ. lời khuyên đừng sợ hãi lần lượt dựa trên nhiều lý do. Trước tiên đừng sợ vì sứ điệp vĩ đại của nước thiên chúa sắp được tỏ lộ... bước đầu của các điều mới" do Chúa Giêsu đem đến thật khiêm tốn vô cùng. Ai nấy đều tưởng dễ nghiền nát hạt giống nhỏ bé đó. nhưng cái hiện nay đang sống trong âm thầm và thinh lặng, ngày kia sẽ được tỏ lộ cách vinh quang. Chúa Giêsu thực hiện sự nghiệp người trong tư thế một tôi tớ khiêm hạ của Thiên Chúa... thế nhưng người sẽ tự mặc khải như niềm hy vọng của muôn dân (12, 17- 21). Người nói trong bóng tối, nhưng đòi sứ đồ mình phải tuyên ra nơi ánh điều người rỉ bên tai, nghĩa là khuất mắt quần chúng (vì đám đônng không thể quán triệt sứ điệp người trước cuộc tử nạn Phục sinh và Hiện xuống), sứ đồ phải công khai loan báo trước mặt mọi người. Chúa Giêsu bất cần biết họ có được người chấp nhận hay không. Chính lời giảng dạy của họ sẽ luôn làm chứng về tin mừng cho người; và tin mừng cuối cùng sẽ vinh thắng và chiếu sáng rạng ngời, như mặt trời buổi bình sinh.

"Những kẻ giết được xác": lý do đừng sợ thứ hai là sự sống đích thực của con người không thể bị xâm phạm. Các kẻ bách hại chỉ có thể giết (apokteinai) nhưng mình Thiên Chúa mới có thể diệt (apolosai) toàn thể con người. sự sống thật (xác và hồn) thoát khỏi mọi cuộc tấn công. Nó được Thiên Chúa bảo đảm dứt khoát và không thể bị người đời giảm bớt hay cướp mất đi, ngay cả bằng việc tiêu trừ sự sống thân xác.

“Ngoài ý Cha các con": lý do đừng sợ thứ ba là: Thiên Chúa quan phòng hằng chăm súc mọi tạo vật, kể cả những thứ vô nghĩa như loài chim sẻ. nhưng sự quan phòng đó không phải là một định luật vô ngã của vũ trụ, song là sự trông coi cố tính cách hữu ngã của Thiên Chúa hằng sống, cha các con. Tuy nhiên, nếu chứng tá các môn đồ có thể đưa đến cái chết, thì đó không phải là ngoài ý muốn của Chúa quan phòng, như thể Thiên Chúa, dầu âu yếm đứng bên giờ chết của vị tử đạo, vẫn không thể cứu thoát vị ấy được, nghĩa của đoạn này hoàn toàn khác. mt muốn nhấn mạnh: Dù đang chứng kiến cái chết của vị tử đạo? Thiên Chúa cũng không muốn tách cái chết đó ra khỏi thánh ý ngài: sở dĩ thiên chúa phù giúp vị tử đạo chính là vì xét cho cùng, Ngài muốn cái chết đó. Hãy nói cho rõ hơn: ngài không chấp nhận cái chết cách chung chung, lý thuyết, vì ngài muốn con người sống và được cứu thoát; nhưng chính vì mong mọi người lắng nghe tin mừng, mà ngài muốn có những đấng tử đạo, là những kẻ ngài hứa ban trong cùng một lúc cái chết bi thảm và ơn cứu rỗi.

"Ta cũng xưng kẻ ấy ra": điểm đáng lưu ý là ở đây Chúa Giêsu không xuất hiện như là thẩm phán ngày sau hết, nhưng như trạng sư biện hộ cho các tín hữu người trước mặt Thiên Chúa thẩm phán. cả hai vai trò đều liên kết trong bản thân người. Chúa Cha đã trao quyền xét xử cho người (25, 31tt; 7, 23), nhưng chính người lại đồng hóa với những kẻ tin tưởng cùng đi theo người đến nỗi người có thể đại diện cho họ (x. 10,40; 18,20; 25, 35tt).

Kết luận

Chúa Giêsu đã hơn một lần dùng kiểu nói đề phòng sau đây: "hãy coi chừng (7,15;10, 17...). nhưng người cũng bảo, như trong các câu này (3 lần): đáng sợ". Cả hai chuyện đều cần thiết phải sáng suốt và khôn ngoan để nhận ra đối phương, phải khách quan lượng giá nguy hiểm đang đến; nhưng sau đó đứng vững giữa mọi cám dỗ và mọi cuộc tấn công. Đức tin xua đuổi sợ hãi và niềm ý thức rằng mình thuộc về đấng Messia, mình phải chịu đựng số phận của mình như đấng Messia sẽ giúp ta can đảm và vững lòng.

Ý hướng bài giảng

1. Trên đường Đức tin, phải biết sẵn sàng đón nhận sự chống đối, phân rẽ, công kích, tố cáo. phải biết thẳng tay loại bỏ những mộng ước dễ dãi về một công cuộc phúc âm hóa đầy may mắn và tốt đẹp. đừng sợ, nghĩa là phải chống đối, đấu tranh, kiếm tìm. Có trăm ngàn lý do để sợ: tiến bộ hay thủ cựu, khuynh hữu hay khuynh tá, bạo lực hay yếu hèn ... tất cả đều hợp lực làm lu mờ chân lý. Giữa bao cảnh bạo tàn và gian manh láo khoét ấy, vang dội lời này: “các con đừng sợ chúng".

2. Người ta có thể chất vấn mọi Kitô hữu: bạn lo sợ cho nước trời hay lo sợ cho xác thân, cho cuộc sống bạn? Nỗi lo âu của bạn là lòng nhiệt thành nung nấu hay ưu tư về chính bản thân? Sau cùng bạn quan tâm lo lắng cho tha nhân hay băn khoăn về cuộc đời của bạn? nói cách khác, bạn sợ hay tin. Vì ở đâu còn sợ, ở đấy chưa có đức tin. Ở đâu còn nghi ngờ về tương lai, ở đó còn có sự nghi ngờ triệt để này? Thiên chúa có thể cứu ta thực không? phải chăng ngài đã chết? chắc gì ngài lưu tâm đến ta? Không sợ là vững tin giữa cơn nguy hiểm rằng ngay cả tóc trên đầu ta cũng được đếm cả rồi.

3. Trong cuộc sống cụ thể mà Kitô hữu phải làm chứng về niềm tin mình mỗi ngày, thật khó phân biệt giữa sự gan dạ cần thiết với sự táo bạo nguy hiểm vô ích. Ta quá biết rằng mọi thái độ, cử chỉ đều có thể bị chỉ trích vì không gì tốt hảo hoàn toàn. Có thể đôi khi nên thinh lặng hơn là tuyên bố chẳng đúng thời đúng lúc; nhưng đừng thinh lặng vì sợ cho bản thân, vì sợ nguy hiểm cho thanh danh mình hay cho sự thoải mái bên trong. Hôm nay được gặp chúa giêsu trong phép thánh thể, ta hãy xin người giải thoát ta khỏi mọi sợ hãi và củng cố niềm tín thác cậy trông mà chỉ mình người mới có thể ban được.

4. Việc Chúa quan phòng chăm sóc ta không có nghĩa là ngài cất khỏi ta mọi khó khăn, nhưng là giúp đo ta qua mọi khó khăn gặp phải, để biến ngay cả cái chết thành một khúc ca tình yêu.

 

Tác giả bài viết: Học viện Giáo hoàng Pio X Đà Lạt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập23
  • Máy chủ tìm kiếm10
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay8,998
  • Tháng hiện tại150,832
  • Tổng lượt truy cập6,292,930
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây