Lễ Thánh Phêrô - Phaolô Tông đồ: Hai con người, một con đường

Thứ bảy - 29/06/2019 06:34 366 0
Tạ ơn hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô đã mở cho ta con đường tìm đến tình yêu Chúa và đến với anh em. Xin  hai Thánh Tông đồ giúp chúng con biết tiến bước theo các Ngài trên con đường theo Chúa. Amen.
Lễ Thánh Phêrô - Phaolô Tông đồ: Hai con người, một con đường
I. LỜI CHÚA : Mt 16, 13-19

Khi Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng : "Người ta nói Con Người là ai ?" Các ông thưa : "Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ." Đức Giê-su lại hỏi : "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?" Ông Si-môn Phê-rô thưa : "Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống." Đức Giê-su nói với ông : "Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết : anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời : dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy ; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy."

II. SUY NIỆM

Nhìn vào đời sống tự nhiên, ta thấy hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô có nhiều dị biệt. Thánh Phêrô có thân thể to lớn vạm vỡ trong khi Thánh Phaolô là một người bé nhỏ, gân guốc. Thánh Phêrô là một ngư phủ quen làm việc trên biển. Thánh Phaolô là một nhà trí thức quen làm việc với sách vở. Thánh Phêrô thuộc tầng lớp bình dân. Thánh Phaolô thuộc tầng lớp biệt phái. Thánh Phêrô là một trong những Tông đồ đầu tiên trong khi Thánh Phaolô là Tông đồ cuối cùng được Chúa kêu gọi.

Nhưng hành trình tâm linh của các ngài có nhiều điểm tương đồng.

Các Ngài đều trải qua kinh nghiệm tội lỗi. Thánh Phê-rô là con người tự tin. Trong nhóm 12, Ngài là người mạnh dạn phát biểu trước mỗi câu hỏi mà Chúa Giêsu đặt ra. Ngài tin tưởng vào khả năng, vào đức tin, vào sự trung tín của mình. Ngài mạnh dạn nói với Chúa : “Dù mọi người có bỏ Thầy, con quyết liều mạng vì Thầy”. Để huấn luyện Ngài, Chúa đã để Ngài trải qua nhiều thất bại : suốt đêm đánh cá mà không được gì ; đang đi trên mặt nước thì bị chìm xuống ; nhưng thất bai ê chề đau đớn nhất là Ngài đã hèn nhát chối Thầy trước mặt một người thị nữ tầm thường. Qua thất bại đó, Ngài mới biết rõ con người thực của mình là yếu hèn. Thất bại đã khiến Ngài thấy mình chẳng là gì, chẳng có gì ngoài một vực thẳm hư vô. Thất bại đã giúp Ngài biết hạ mình khiêm nhường thẳm sâu cho đúng với sự thực của mình.

Thánh Phaolô cũng trải qua một kinh nghiệm tương tự. Ngài rất tự hào, tự tin vào dòng dõi, khả năng,  vào đạo đức của mình. Ngài đã nói : “Nếu ai có lý do để cậy vào xác thịt, thì tôi càng có lý do hơn : tôi la người Pharisiêu nhiệt thành..., còn sống công chính theo Lề luật, thì chẳng ai trách được tôi” (Phil 3,4-6). Nhưng trên đường đi Đamát, khi Phaolô bị ngã từ trên lưng ngựa xuống đất thì niềm tự tin tự hào kia cũng biến mất. Bị ngựa hất xuống đất Phaolô chợt nhận ra rằng niềm tự hào của mình chỉ là què quặt. Bị ánh sáng từ trời chiếu loá mắt, Phaolô chợt nhận ra rằng ánh sáng trí thức nơi mình chỉ là bóng tối. Bị ngựa hất xuống đất, Phaolô mới hiểu rằng sức riêng của mình cùng với những phương tiện trần gian chẳng đưa mình đi tới nơi. Bị mù mắt Phaolô mới hiểu rằng không có ánh sáng của Chúa, chẳng có ai nhìn ra chân lý. Ngài chỉ còn một con đường duy nhất là hạ mình xuống đáy vực sâu yếu hèn để nhận biết sự hư vô của mình.

Các Ngài đều có cảm nghiệm sâu xa về tình yêu Thiên Chúa. Phêrô được sống bên Chúa Giêsu trong 3 năm trời. Trong 3 năm đó, Ngài đã được Chúa yêu thương, chăm sóc, dậy dỗ. Nhưng cảm nghiệm sâu xa về tình yêu của Chúa chỉ đến với Ngài khi Ngài phạm tội. Sau khi Ngài chối Chúa 3 lần, gà liền gáy, và từ trong dinh Cai-pha, Chúa Giêsu đưa mắt nhìn Phêrô (Lc 22,61). Suốt đời Phêrô sẽ không quên được ánh mắt ấy. Ánh mắt đau đớn của một tình yêu bị phản bội. Ánh mắt trách móc  sự vô tình. Nhưng ánh mắt cũng mở ra một trời bao dung tha thứ. Ánh mắt ấy cho Phêrô nhận thức được tội lỗi  vô cùng nặng nề của mình, nhưng đồng thời cũng bộc lộ cho Ngài tình yêu vô cùng lớn lao của Chúa. Cảm nghiệm về tình yêu Thiên chúa đã giúp Ngài tin tưởng ăn năn trở về. Cảm nghiệm về tình yêu Thiên chúa đã đưa Ngài tiến một bước rất dài trên hành trình tâm linh. Từ nay Ngài mới thực sự gắn bó với Chúa, sẵn sàng làm mọi sự, kể cả chịu chết vì Danh Thâỳ Chí thánh.

Còn Thánh Phao-lô, tuy Ngài không nói ra, nhưng ta biết chắc Ngài đã được tiếp xúc thân mật với Đức Kitô phục sinh, được Đức Kitô trực tiếp dạy dỗ, đã được đưa lên tầng trời thứ 3. Chắc chắn Ngài đã cảm nghiệm được tình yêu vô biên của Thiên chúa nên Ngài luôn kết hợp mật thiết với Đức Kitô đến độ Ngài không còn sống nữa mà “chính Đức Kitô sống trong Ngài”.

Các Ngài bị nung đốt bởi cùng một ngọn lửa : lửa nhiệt tâm truyền giáo.

Đời các Ngài là một hành trình truyền giáo không mệt mỏi. Các Ngài ra đi, ra đi không ngừng để đem Tin Mừng đến tận cùng thế giới. Các Ngài dùng mọi dịp, mọi hoàn cảnh để loan báo Đức Kitô. Bị đe doạ, bị đánh đòn, bị bắt bớ, bị hiểm nguy, các Ngài vẫn kiên trì, hiên ngang, vui tươi rao giảng Lời Chúa. Ngọn lửa ấy thiêu đốt các Ngài mãnh liệt đến độ Thánh Phaolô phải thốt lên : “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”. Lửa nhiệt tâm truyền giáo đã đưa các Ngài tới điểm tương đồng cuối cùng là dâng hiến chính mạng sống làm chứng cho Đức Kitô.

Hành trình tâm linh của các Ngài cũng là hành trình mà mọi người  phải theo nếu muốn tiến bước trên đường thánh đức. Khởi điểm của hành trình là nhận thức mình tội lỗi yếu hèn, cần ăn năn trở về, cần được ơn cứu độ. Nhận thức sự hư vô của mình để bám chặt vào Thiên chúa, phó thác cho Thiên chúa tất cả cuộc đời mình. Nhận thức ấy đưa ta đến khiêm nhường sâu xa. Một toà nhà càng muốn xây cao, nền móng càng phải chìm sâu, Một sự khiêm nhường càng sâu xa càng giúp ta tiến xa trên con đường tìm Chúa và gặp Chúa. Một khi đã cảm nghiệm được tình yêu của Thiên chúa trong đời mình, ta sẽ bị tình yêu Chúa thiêu đốt. Ngọn lửa yêu mến ấy sẽ thúc bách ta hăng say làm việc tông đồ.

Tạ ơn hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô đã mở cho ta con đường tìm đến tình yêu Chúa và đến với anh em. Xin  hai Thánh Tông đồ giúp chúng con biết tiến bước theo các Ngài trên con đường theo Chúa. Amen.

III. KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Thánh Phêrô và thánh Phaolô có những gì giống nhau và khác nhau ?

2. Hai vị đã lầm lỗi rồi đã trở lại và trở nên những vị lãnh đạo giáo hội. Bạn nghĩ gì về điều này ?

3. Cảm nghiệm được tình yêu của Chúa là điều quan trọng nhất đời. Bạn có mong muốn được cảm nghiệm này không ?

Tác giả bài viết: +ĐTGM.Giuse Ngô Quang Kiệt

 Tags: tình yêu, anh em

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập34
  • Máy chủ tìm kiếm17
  • Khách viếng thăm17
  • Hôm nay7,393
  • Tháng hiện tại16,808
  • Tổng lượt truy cập6,158,906
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây