Dụ ngôn tá điền vườn nho sát nhân - Chúa nhật XXVII thường niên A

Thứ sáu - 02/10/2020 12:20 142 0
Nước Thiên Chúa đã được ủy thác cho những người quản lý, cho những kẻ làm thuê - đó là ý tưởng mà trong dụ ngôn Mt muốn làm nổi bật.
Dụ ngôn tá điền vườn nho sát nhân - Chúa nhật XXVII thường niên A

CÂU HỎI GỢI Ý

1.Trong dụ ngôn trước, chỉ có vấn đề vâng lệnh Thiên Chúa đi ra làm vườn nho, nghĩa là tiếp nhận Gioan Tẩy giả và sau ông là Chúa Giêsu. Vậy dụ ngôn tá điền vườn nho sát nhân đến minh xác dụ ngôn hai người con ở điểm nào?

2. Trong dụ ngôn này, có những chi tiết gợi lên một lối giải thích ẩn dụ, do tính cách không có vẻ thực của chúng hay do việc chúng ám chỉ đến một hậu cảnh Cựu ước. Đó là những chi tiết nào?

3. Nhiều nhà chú giải (x.BJ, chú thích b chẳng hạn), dựa vào lời ám chỉ minh nhiên đến Is 5 nơi câu 33, đã xem vườn nho là hình ảnh của Israel. Trong giả thuyết ấy, thì phải giải thích câu 43 như thế nào? Phải chăng Israel lịch sử có thể bị lấy lại (từ ai) và ủy thác cho một dân tộc khác?

4. Hãy tìm xem câu 44 nằm ở đâu?

1. Mt đã đặt dụ ngôn này nằm giữa dụ ngôn hai người con (21, 28- 32) và dụ ngôn tiệc cưới (22, 1- 14), trong bối cảnh lịch sử và văn chương của các cuộc tranh chấp ngày càng trầm trọng hơn giữa Chúa Giêsu và các thủ lãnh của dân (chương 21- 22- 23). Sau khi nhấn mạnh rằng những người thu thuế và đàng điếm, như đứa con bướng bỉnh rồi ngoan ngùy của dụ ngôn, đã tiếp nhận thánh ý Chúa Cha biểu lộ qua lời rao giảng của Gioan Tẩy giả và của Chúa Giêsu (trong lúc Biệt phái và thủ lãnh dân đã từ chối), thì trong dụ ngôn thứ hai, Chúa Giêsu minh xác việc tiếp nhận Con hệ tại chỗ nào lấy lại chủ đề “nói” và "làm" (cc.28- 31) và chủ đề cây vả không sinh trái (cc. 19-20), Người kêu gọi các thủ lãnh của dân một lần nửa bằng cách làm cho họ hiểu rằng thời gian sinh hoa trái (cc.34 và 41), thời gian dứt khoát mà Thiên Chúa đòi tính sổ vườn nho của Ngài, đã đến rồi đây.

2. Dụ ngôn thứ hai này thật dữ dội chưa từng thấy. Nó không hoàn toàn theo phương pháp thông thường của các dụ ngôn. Câu kết luận, c.43, đưa ra lời áp dụng rõ ràng và thẳng thắn. Lời áp dụng này không chỉ muốn "tính sổ” với Do thái giáo cứng tin thời bấy giờ, mà còn cho thấy rồi đây sẽ có một dân mới của Thiên Chúa thay thế dân cũ của Ngài đã bất trung với sứ mệnh. Ngày xưa, trong một bài ca thật cảm động, ngôn sứ Isaia đã so sánh dân Israel như một vườn nho do Thiên Chúa trồng, săn sóc, gìn giữ, với hy vọng sẽ thu hoạch một mùa đầy trái thơm ngon. "Ngài trông nó sẽ sai trái, nhưng nó đã sinh nho dại. Bây giờ dân Giêrusalem và chư vị người Giuđa hỡi, in phân xử việc tôi và vườn nho tôi. Nào đối với vườn nho của tôi, có gì phải làm mà tôi đã không làm? ... Vậy bây giờ, tôi cần tỏ cho các người biết tôi sắp làm gì cho vườn nho của tôi: cất đi rào giậu để lấy chỗ chăn nuôi, đập hổng tường đi để làm đồng cỏ" (Is 5, 2b. 3. 4a. 5). Các câu đầu tiên trong dụ ngôn của Chúa Giêsu trực tiếp mượn từ bản văn này của ngôn sứ. Nên những kẻ nghe nó lập tức thật ra bầu khí u ám từ đó phát xuất. 

Nhưng bài ca của Isaia về vườn nho chỉ là một khởi điểm, câu chuyện kể trong dụ ngôn được khai triển theo một chiều hướng khác. Ý tưởng cơ bản vẫn là: vì không sinh trái nên đã đến lúc Israel phải bị phán xử. Nhưng rồi chiều hướng của dụ ngôn đi từ sự kiện vườn nho đã được cho các tá điền thuê mướn. Trong bài ca Isaia, chủ vườn nho (Thiên Chúa) và chính vườn nho (Israel) liên hệ với nhau cách chặt chẽ. Thiên Chúa trồng vườn nho và thất vọng vì nó không sinh trái nên đe dọa phá đổ. Trong dụ ngôn, vườn nho không còn là Israel nữa, nhưng là Nước Thiên Chúa. Điều này được diễn tả rõ ràng nơi câu cuối cùng: "Bởi đó tôi bảo các ông: Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông và sẽ được ban cho một dân làm ra hoa quả" (21, 43). Nước Thiên Chúa đã được ủy thác cho những người quản lý, cho những kẻ làm thuê - đó là ý tưởng mà trong dụ ngôn Mt muốn làm nổi bật.

Thiết tưởng nên nhấn mạnh đến việc tái định hướng Chúa Giêsu làm đây đối với dụ ngôn Isaia. Trong thực tế không có nhà chú giải nào đã nghĩ đến chuyện này (ngoại trừ Tnlling, Buzy và một vài người khác) nên thật là đáng tiếc, vì bấy giờ việc giải thích dụ ngôn sẽ gặp nhiều khó khăn không thể gỡ nổi. Quả thực, nếu vườn nho tượng trưng Israel lịch sử, ta không hiểu tại sao Chúa Giêsu lại gọi nó là "Nước Thiên Chúa", một sự kiện mà toàn bộ Tân ước chưa hề gặp, và hơn nữa cũng chẳng thấy làm sao Israel lại có thể được ban cho một dân tộc khác. Để giải quyết khó khăn, vài tác giả nghĩ rằng "không nên gò ép hình ảnh vườn nho" (Bonnard). Dĩ nhiên, nhưng đây không phải là "gò ép hình ảnh" mà là tìm cách làm cho nó mạch lạc với chính nó. Một số tác giả khác (BJ) hình như chẳng thấy vấn đề và mạnh dạn đi từ Israel - vườn nho qua Nước Thiên Chúa, mà không thấy ở đó có một đứt đoạn, một rời rạc rõ ràng. Thành thử hình như cách duy nhất giải quyết vấn đề là đồng hóa ngay từ đầu vườn nho với Nước Thiên Chúa. Được ném vào trong quá khứ của Israel, hình ảnh vườn nho - nước Thiên Chúa có ý chỉ rằng Thiên Chúa đã muốn ủy thác Nước Trời cho Israel lịch sử, nghĩa là chương trình cứu rỗi và ân sủng của Ngài (tượng trưng bởi Giao ước), và Israel đã bất trung với chương trình cứu rỗi đó, khi vi phạm Giao ước mà các ngôn sứ đã nhắc nhở cho họ qua từng thời kỳ. Với việc chuyển đổi hình ảnh Isaia này, tất cả trở nên mạch lạc trong dụ ngôn Chúa Giêsu.

3. Dụ ngôn quá rõ ràng đến nỗi chỉ có thể hiểu là nói về dân Israel bất trung. Họ đã không chịu nghe các sứ giả của Thiên Chúa và để tâm hồn chai cứng lại. "Chúng đã không nghe, đã không ghé tai lại; chúng đã đi theo dự định, sự ngoan cố của lòng dạ xấu xa của chúng; chúng đã tháo lui chứ không tiến lên trước. Từ ngày cha ông các ngươi ra khỏi đất Ai cập cho đến ngày nay, ngay từ sớm, Ta đã sai đi sai lại, đến với các ngươi ngày ngày, tất cả các tôi tớ của Ta là các ngôn sứ; nhưng chúng đã chẳng nghe Ta, chẳng ghé tai lại; chúng đã ra cứng cổ, chúng đã làm sự dữ hơn cha ông chúng", đó là lời than vãn của Giavê trong bài ca của ngôn sứ Giêrêmia (Gr 7, 24- 26). Chính Chúa Giêsu sẽ tiếp tục lời than về sự bất tuân này (23, 34- 36). Và nếu các ngôn sứ họ đã chẳng nghe, họ sẽ càng không nghe Con Thiên Chúa. Trái lại, lòng độc dữ của họ còn lớn hơn đối với Con của Ngài, vì họ sẽ không những bằng lòng

với việc bắt bớ Ngài để giết chết như đã làm cho các tôi tớ, sống còn lôi Ngài ra ngoài vườn nho để giáng cho một đòn vô cùng ô nhục: đóng đinh thập giá. Đó là cách họ sẽ đối xử với “Người Con". Nhưng việc phán xét mà họ tường mình có quyền thi hành sẽ đổ xuống trên đầu họ (27, 25).

Vườn nho đã được ủy thác cho các tá điền để họ thu hoạch trái trăng. Ở đãy hình ảnh chồng chất và lẫn lộn với nhau. "Thu hoạch" hay "giao nộp trái trăng" trở thành đồng nghĩa với "mang lại hoa trái" trong cuộc sống. Trái nho trong vườn nho của dụ ngôn là hoa trái của Nước Thiên Chúa trong thực tế. Các nông dân là "dân" được nói tới khi đến phần áp dụng dụ ngôn (21,43). Dân đầu tiên dã chẳng làm tròn bổn phận, đã không nộp trái, đã làm chủ vườn nho thất vọng hoàn toàn. Thành thử một dân khác sắp lãnh nhận vườn nho, nghĩa là Nước Thiên Chúa; chủ vườn nho sẽ không thất vọng vì họ, họ sẽ sinh trái Nước Trời và sẽ tiến dâng chúng lên Thiên Chúa. Các hoa trái đó chính là sự công chính mà so với sự công chính của các Ký lục và Biệt phái, thì phải trổi vượt hơn nhiều (5, 20).

Thành ra dụ ngôn chất chứa vừa lời phán xét vừa lời hứa hẹn. Các sở hữu chủ đầu tiên sẽ bị tống khỏi chức vụ và bị kẻ khác thay thế. Sự từ chối của dân xưa Giao ước sẽ đạt đến tột điểm khi người con bị án tử hình, nhưng dân mới của Giao ước sẽ được thiết lập trong máu Chúa Giêsu là máu Giao ước (26, 28). Chính lúc đó xảy ra việc diệu kỳ này là viên đá bị loại bỏ như vì mất hết giá trị lại trở nên viên đá giữ vững tòa nhà (Tv 118, 22tt). Giáo Hội đã luôn luôn lượng giá đặc biệt lời nói đó của Thánh Kinh. Giáo Hội xem đây là tiền ảnh của việc kỳ diệu vĩ đại sẽ biến Đấng Messia bị khai trừ thành Chúa hiển vinh nhờ việc Phục sinh từ cõi chết (Cv 4, 11 ; 1 Pr 2, 7). Trên bức tranh đen tối này lời hứa nổi bật lên một cách sáng lạn. Chương trình của Thiên Chúa, Đấng hằng muốn nhân loại mang lại hoa trái cho Ngài, không hoàn toàn và vĩnh viễn bị thất bại dơ sự vi ước của Israel. Một dân mới sẽ được hình thành, sẽ được ủy thác Nước Trời cho, và sẽ sinh nhiều hoa trái. Nhưng những hoa trái này sẽ chẳng phải là kết quả các nỗ lực nhân loại, song là "hoa trái của Thánh Thần" (Gl 5, 22).

CHÚ GIẢI CHI TIẾT

"Xung quanh ông rào giậu, bên trong ông khoét bồn đạp nho": ở đây cũng như trong Isaia, việc liệt kê các sự chăm sóc về kỹ thuật mà gia chủ làm cho vườn nho của ông, cố ý nhấn mạnh đến tình yêu cũng như quyền tuyệt đối của ông trên vật sở hữu; nó thuộc về ông vì ông đã gầy dựng nên nó hoàn toàn. Tháp canh dùng để canh phòng kiểm soát cho dễ, nhất là vào mùa hái nho; bồn đạp nho người ta phải khoét vì đấy là một cái hố trong đó trái nho được đạp và nước nho từ đó thoát ra bằng một đường rãnh thích hợp. Tất cả mọi chi tiết này là những nét có tính cách dụ ngôn: chúng có mục đích làm cho bài học của dụ ngôn thêm sống động ở đây, chúng làm nổi bật sự tương phản giữa tấm lòng của gia chủ đối với vườn nho và lòng độc ác của các tá điền không chịu giao nộp hoa quả của một công lao khó nhọc và chăm sóc ân cần như thế. Thành thử không nên biến các chi tiết này thành những nét có tính cách ẩn dụ, như lối chú giải của các giáo phu đã làm, và tìm cách gán cho mỗi chi tiết một ý nghĩa biểu trưng.

"Khi đã gần mùa trái": Mùa hái nho này chắc hẳn ám chỉ tới thời chung cục lúc Thiên Chúa tính sổ với dân Ngài. Bản văn Mt nói theo mặt chữ: "Khi thời gian đã gần đến" (êggisen); động từ “gần đến" đây đã được Gioan Tẩy giả và sau đó Chúa Giêsu dùng để loan báo Nước trời sắp xuất hiện: “Hãy hối cải vì Nước Trời đã gần bên" (êggiken: 3, 2 và 4, 17). Thành ra hình như chỗ này Mt muốn hiểu ngầm là lúc tính sổ trùng phùng, trong lịch sử cứu rỗi, với sự xuất hiện của Gioan Tẩy giả và của Chúa Giêsu. chính để đáp lại lời rao giảng của hai vị sứ giả ấy của Thiên Chúa mà Israel bây giờ phải "sinh hoa quả phúc đức, xứng vui lòng hối cải" (3, 8).

“Các tá điền túm lấy các tôi tớ của ông, đánh đập người này, giết chết người kia, ném đá người nọ": Sự tiến triển từ đánh đập, giết chết đến ném đá (việc bạo hành số một thời Chúa Giêsu) không chỉ là một cách diễn tả cho linh động dễ nhớ, song còn ám chỉ đến sự đối nghịch ngày càng trầm trọng hơn giữa gia chủ và các tá điền; việc ném đá các ngôn sứ hình như đã là một chủ đề truyền thống trong Do thái giáo và Kitô giáo sơ khai (2 Sk 24, 21; Dt 11, 37 ; nhưng nhất là một 23, 37 ; Lc 13, 34).

“Ông lại sai thêm tôi tớ đông hơn trước": Việc sai phái lần thứ nhì này hình như ám chỉ đến việc người Do thái xếp các ngôn sứ thành hai hạng đầu và cuối (hay trước và sau).

"Sau cùng": Trạng từ này đánh dấu đây là cơ may cuối cùng để cho các tá điền thống hối ăn năn.

"Kẻ thừa tự đó, ta mau giết quách nó đi": Theo 3 bản Nhất Lãm, các tá điền lập tức nhận ra kẻ thừa tự không chút ngập ngừng (Dt 1, 2 ; 11, 7 ; Rm 8, 17); tội ác của họ không phải là hậu quả của một sự lầm lẫn bi đát hay của lòng thiếu tin vào Đấng được sai; họ hành động với đầy đủ ý thức về sự trầm trọng của việc làm. Dụ ngôn chẳng mô tả điều xảy ra trong trí óc của các đối thủ Chúa Giêsu, những kẻ không thừa nhận Người như kẻ thừa tự; đúng hơn nó mặc khải sự nặng nề của việc họ từ chối Thiên Chúa trong bản thân của Đang Ngài sai đến.

“Chúng túm lấy người con, lôi ra bên ngoài vườn nho và giết đi”. Cái chết ngoàì vườn nho này chắc chắn ám chỉ đến việc Chúa Giêsu chết ngoài thành Giêrusalem. Đây là một nét ẩn dụ khác.

“Viên đá thợ xây đã thải": Câu trích dẫn này xê dịch trọng tâm của dụ ngôn từ vườn nho hay các tá điền sang bản thân người con mà, cho đến phần cuối của câu trước, không có gì loan báo là sẽ tái xuất hiện một cách oai hùng cả. Câu ấy có thể hiểu như là một lời chú giải Giáo Hội sơ khai thêm vào dụ ngôn; tuy nhiên trong một dụ ngôn như thế này, toàn thể bản văn vừa truyền lại vừa chú giải các lời nói của Chúa Giêsu. Việc thợ xây thải viên đá được diễn tả bằng một từ chuyên môn (apodekimazein, x.Mc 8, 31 ; 17, 25 ; Dt 12, 17) chỉ việc thủ tiêu một đồng bạc bị một nhân vật có thẩm quyền xét là giả mạo. Viên đá góc có lẽ chẳng phải là viên đá góc tường của móng dưới, nhưng là viên đá đỉnh góc (clé de voute), viên đá hoàn tất và mặc cho công trình xây dựng ý nghĩa của nó. Viên đá bị thải, nghĩa là Người Con, không tự nâng mình lên vì động từ egenêthê (nghĩa sát chữ: đã được làm thành) ở thể thụ động (thụ động thần linh), nên đây là một hành động oai hùng và kỳ diệu của Thiên Chúa.

“Một dân": dịch sát chữ: "một dân nước". Hạn từ "dân nước” này (ethnos), ở số ít: không thể chỉ “chư dân" theo  nghĩa "lương dân" (luôn luôn ở số nhiều), nhưng chỉ một đoàn thể đang được cấu tạo và hình thành: người ta nghĩ đến dân  thánh" (ethnos agion) của Xh 19, 6. Dân nước này sẽ được làm thành bởi mọi kẻ sẽ sinh hoa trái của Nước Trời, nghĩa là những kẻ, khi tiếp nhận Người Con, sẽ tụ họp quanh Người để làm nên Dân mới của thiên Chúa (Rm 9,25; 1 Pr 2, 10).

Các nhà phê bình chia rẽ nhau về xác thực tính của câu 44. Đa số các đại thủ bản (Sinaiticus, Vaticanus, Ephlemi Rescriplus, K,L,W,X ...) đều có ghi nó, nên đối với nhiều tác giả điều ấy đủ để đảm bảo rằng nó xác thực.. Tuy nhiên, nhiều bản dịch cổ xưa (thủ sao của bản Latinh cổ, bản Syri cổ ở Sinai, bản Diatesseron của Tatien) và một số giáo phụ (Irênê, Origène, Eusèbe) đã loại nó ra. Hơn nữa, vì câu này đã nằm trong Lc 20, 18 nên có thể là các sao lục viên đã chèn nó ở đây vì ưu tư hòa hợp hái bản văn. Cuối cùng, đáng ra nó phải được ghi ngay sau câu trích dẫn 21, 42 chứ chẳng phải sau 21, 43 là câu tự nhiên không đòi hỏi một trích dẫn Thánh Kinh nào. Các lý do khác nhau vừa nói làm ta nghĩ câu 44 này không xác thực, trặc dù tính cách rất cổ của nó đã làm cho nó thành một chứng nhân quý giá của tư tưởng thần học của các thế kỷ đầu Kitô giáo.

KẾT LUẬN

Chủ đề vườn nho là một trong những chủ đề phong phú nhất của cả Cựu ước. Nó thường được liên kết với chủ đề tình yêu đến độ biểu tượng về vườn nho thường hay hòa lẫn, hoán đổi với hình ảnh người đàn bà. Đàng khác, nó lại được khai thác trong một bối cảnh cánh chung, dưới hình thức mùa hái nho hay bồn đạp nho, cùng gợi lên trước trường hợp đó sự ghen tương và trả thù cuồng nhiệt của Thiên Chúa Giao ước, Đấng đổ rượu giận dữ của Ngài trên thù địch của dân Ngài yêu (Is 63). Diễn từ sau bữa Tiệc Ly (Ga 15, 1- 6), cũng như việc Phụng vụ dùng Is 63 trong bối cảnh Tuần thánh, gợi lên một tổng hợp sống động về hai cách sử dụng chủ đề đó: Chúa Giêsu vừa là người hái nho đơn độc làm cho mối tình tuyệt vọng được hả giận hay bớt đắng cay, bằng cách dùng máu mình làm nước nho chua ra dịu ngọt, vừa là vườn nho song động, hiền thê của Đấng Dấu ái duy nhất, chạp nhận vô điều kiện việc gọt tỉa cần thiết cho mình, và sau hết đời đời là gốc nho - là đầu - của một thân thể không ngừng phát triển tứ chi bằng việc chia sẻ giòng máu sống động của Ngài, để dẫn đến cho Thiên Chúa một dân thánh, được hiệp nhất bằng nhiệm cục khải hoàn vinh thắng của tình yêu.

Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG

1. “Người bạn yêu của tôi có một vườn nho…” Isaia mở đầu bài ca tuyệt diệu về tình yêu của Chúa đối với dân Ngài như thế. Chính với một tình âu yếm sâu xa mà Thiên Chúa đã tạo dựng con người đã chọn giữa nhân loại một nhóm người thụ thác các lời Ngài hứa và chịu trách nhiệm làm cho Ngài hiện diện với tất cả. Chính với sự ân cần mà Ngài đã nuôi nấng, cưng chiều, sai phái những kẻ được chọn đó ra đi làm sứ giả mang niềm vui và lòng yêu thương âu yếm của Ngài. Khổ nỗi, thay vì sinh trái ngon ngọt của lòng trung tín và sự bình an, họ đã tạo nên hận thù, ghen tương, bạo lực. Hy vọng hái được nho ngon, Thiên Chúa chỉ nhặt được những trái chua lòm.

Việc Chúa Giêsu biến đổi bài thơ của Isaia thật quan trọng; rõ ràng là Người nhấn mạnh đến các lần liên tiếp sai phái đầy tôi, sự ân cần sốt sắng và đồng thời đức kiên trì không tưởng tượng nổi của chủ. Dù các sứ giả mình đã bao lần từ chối, gặp thất bại và chịu ngược đãi, Chúa vẫn không ngừng gởi thêm sứ giả mà dân cần đến. Lời ám chỉ thật rõ ràng. Suốt dòng lịch sử, Thiên Chúa đã cho chỗi dậy rất nhiều ngôn sứ, nhưng dân vẫn không đời nào nghe sứ điệp họ, lại còn khai trừ, ngược đãi và giết họ nữa. Cuối cùng, Ngài sai Con mình. Và Người Con đó đã bị đóng đinh ở ngoài cửa thành Giêrusalem.

2. Lòng kiên nhẫn và kiên trì của Thiên Chúa đã được bày tỏ chẳng những trong lịch sử Israel và Giáo Hội, mà còn trong lịch sử của nhiều quốc gia, tập thể (giáo xứ) và cá nhân (mỗi người chúng ta). Thiên Chúa hằng nài nỉ, gõ cửa tâm hồn (Kh 3, 20), trước khi từ bỏ việc ban phát các ơn huệ nhưng không. Thực ra, Ngài chỉ từ bỏ khi cái chết đến đóng ấn trên một sự chối từ dứt khoát tình yêu Ngài. Và đó là án phạt hỏa ngục. Nhưng để tránh tai họa khủng khiếp ấy, Thiên Chúa đã cố gắng lết sức để đánh động tâm hồn ta và làm ta sinh trái. Ta chớ cứng lòng như Israel mà từ chối các nỗ lực của Ngài.

3. Lỗi nặng nhất của các tá điền là từ chối việc tiếp nhận các ngôn sứ và Người Con mà Chúa Cha gởi đến cho họ. Tuy nhiên, Chúa Giêsu bảo cho la biết tội đó phát xuất từ đâu từ chỗ họ muốn chiếm đoạt vườn nho cho kỳ được. Mỗi lần ta muốn biến Nước Trời thành một công chuyện riêng tư, mỗi khi ta mong sự thành công của một kế hoạch xem ra phục vụ Chúa và loài người, nhưng kỳ thực chỉ làm thỏa mãn thỏi tự kiêu tự đại của ta, và bấy giờ ta chiếm đoạt vượn nho Chúa để làm sở hữu riêng, vì thực sự ta phục vụ chính mình dưới bộ áo của lòng tận tâm và nhân đức v.v... Đó chẳng phải là óc Biệt phái mà Chúa Giêsu hằng kết án một cách chí lý sai.

4. Viên đá bị thợ xây thải bỏ đã trở thành viên đá đỉnh góc. Chúa Giêsu bị dân mình từ khước đã biến thành thủ lãnh của một dân mới là Giáo Hội. Như thế là hoàn tất chương trình của Thiên Chúa đối với nhân loại, xuyên qua các lần chối từ, thất bại và tội lỗi của con người. Không gì có thể ngăn chận hành động quyền năng của Thiên Chúa trong thế giới. Vì Ngài đủ quyền để bắt mọi sự (kể cả sự dữ) thực hiện các chương trình Ngài ra. Đối với đời ta cũng vậy, nếu ta muốn hiến dâng cho Thiên Chúa tất cả con người ta, kể cả tội lỗi đã phạm, Thiên Chúa có thể qua ta thực hiện nhiều việc diệu kỳ. Không gì có thể cần trở hành động của Ngài trong ta, dù là sức khỏe yếu kém, trí khôn tầm thường, bộ dạng xấu xa, dù là cô đơn, nghèo khổ. Trái lại, như lịch sử các thánh cho thấy Chúa luôn thích sử dụng các giới hạn của con người để hoàn tất các dự định lớn lao của Ngài trong Giáo Hội. Và như vậy nếu bằng lòng trở nên một nhành sống trong của Cây nho là Chúa Giêsu, thì người nhỏ bé nhất trong các Ki-tô hữu cũng sẽ sinh nhiều hoa trái tuyệt hảo làm thỏa lòng Thiên Chúa và nhân loại.

 

Tác giả bài viết: Học viện Giáo Hoàng Pi-ô X Đà Lạt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập72
  • Máy chủ tìm kiếm6
  • Khách viếng thăm66
  • Hôm nay12,766
  • Tháng hiện tại373,633
  • Tổng lượt truy cập8,127,151
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thánh Phêrô và Phaolô
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây