Chúa Giêsu đi trên mặt biển với Phêrô - Chúa Nhật XIX Thường Niên - Năm A

Thứ bảy - 08/08/2020 21:34 104 0
Tin là nhảy xuống nước để đi gặp Chúa Giêsu. Nếu lúc ấy ta sợ, thế của ta sẽ trở nên nguy hiểm hơn lúc ta bằng lòng ở lại trên đò với các kẻ khác. Một khi đã liều, thì phải liều cho đến cùng tận. Nếu không nỗi sợ hãi sẽ nhận chìm ta.
Chúa Giêsu đi trên mặt biển với Phêrô - Chúa Nhật XIX Thường Niên - Năm A

CÂU HỎI GỢI Ý

1. Đâu là những điểm tương đồng giữa đoạn văn này với đoạn văn trước?

2. Đoạn văn có chủ đích nào trong toàn thể phần này (ch.14-17)?

3. Giai thoại cho biết gì về nhân cách và niềm tin của Phêrô?

4. So sánh việc đi trên mặt biển đây với 2V 2, 1-5.

5. Đâu là những nét trong trình thuật này cho phép ta song đối Chúa Giêsu với Giavê?

6. Đâu là các chi tiết mặc cho giai thoại này một ý nghĩa Giáo Hội học?

7. Lời tuyệt tín cuối cùng của các môn đồ: “Quả thật, Thầy là Con Thiên Chúa" có thể giải thích được nhiều cách không?

1. Nếu phải đưa ra một điểm chung giữa đoạn văn này với đoạn văn trước về việc hóa bánh ra nhiều thì đừng ngần ngại nêu lên mấy nét như sau: nơi đây cũng như trong trình thuật trước, các môn đồ ở một mình và thiếu mọi thứ với Chúa Giêsu; lúc nãy họ đứng trước đám đông cùng đường, bây giờ họ lênh đênh trên mặt biển; trong cả hai trường hợp, Chúa Giêsu chỉ ra tay cứu giúp vào giây phút sau cùng, bằng một cử chỉ biểu lộ quyền uy tối thượng của Người trên vạn vật: gió lúc này và năm chiếc bánh cùng hai con cá trước đây. Trong cả hai bản văn, Mt trình bày thân phận của môn đồ Chúa Kitô, kẻ bị chia sẻ giữa nỗi sợ hãi và niềm tin, nhưng là một niềm tin luôn bị các dòng nước nghi ngờ đe dọa. Đây là một giáo huấn chủ yếu, còn nhằm giải thích cuộc sống gian khổ, nhưng đã vượt thắng nhờ niềm tin của các môn đồ Chúa Kitô trong thế giới quả muôn thế hệ. Cần phải hiểu đúng bản chất của niềm tin này, được thể hiện ở đây trong tiếng "kêu" của Phêrô (c.30): không phải là một sự tự tin và phấn khởi, song là một lời cầu cứu.

2. Đây là lần đầu tiên Phêrô đóng một vai trò độc lập trong cả cuốn Tin Mừng. Có thể bảo ông đã nhảy lên làm sĩ quan chỉ huy, tương tự như khi tuyên chứng Chúa Giêsu là Đấng Messia Con Thiên Chúa (16, 17-19); và cuối phần này, sẽ có nguyên một giai thoại ghi lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và ông (17, 24-27). Cả ba giai thoại chỉ nằm trong Mt và hoàn toàn vắng bóng trong các Tin mừng khác. Tất cả đều xác quyết những gì ta đã nói từ trình thuật hóa bánh ra nhiều mới đây: vì đám đông không hiểu, nên Chúa Giêsu đã quay về với các môn đồ, và từ nay quan tâm lo lắng làm phát triển niềm tin vừa chớm nở của họ. Và trong họ, Người bắt đầu xây dựng Giáo Hội Người. Bởi thế chẳng lạ gì khi thấy trong nhóm môn đồ nổi lên khuôn mặt Simon, tảng đá mà trên đó toàn thể ngôi nhà Giáo Hội một ngày kia sẽ được xây dựng. Dầu sao, hãy lưu ý là Mt không tô điểm cũng chẳng lý tưởng hóa vị sứ đồ. Đặc biệt trong giai thoại này, ông chỉ trình bày Phêrô như một môn đồ táo bạo, nung nấu một đức tin đích thực đấy, nhưng hãy còn quá ỷ vào sức riêng mình. Đức tin quá nhỏ bé của ông (c.31). Còn phải được thanh luyện và củng cố cho đến ngày Hiện xuống. Trong lúc chờ đợi, tiếng kêu thống khổ, lời xin giải cứu của ông: "Lạy Ngài xin cứu tôi", là tiếng kêu của một con người thú nhận mình thất bại, bất lực trong việc vượt qua khoảng cách ngăn chia mình với Tôn sư.

3. Có thể nối kết giai thoại này với một sự kiện tương tự được kể lại trong 2V2, 1-5: với chiếc áo choàng của Elia, Elisê đã thừa kế quyền ngôn sứ của Thầy mình và đến lượt ông, ông đã dùng nó cách có hiệu quả để chia đôi dòng nước Giôđanô và lội qua được; Phêrô cũng đi trên mặt biển như Thầy với điểm khác biệt là ông không chiếm hữu, như  Êlisê, một quyền năng thần thông gắn liền với đồ vật, nhưng chỉ đi được nhờ niềm tin vào Chúa Giêsu.

CHÚ GIẢI CHI TIẾT

"Người bắt buộc": Một thành ngữ dị thường! Tại sao Chúa Giêsu phải ép các môn đồ ra đi? Phải chăng vì họ không muốn để Người một mình trong đêm vắng? Hay vì Người sợ các môn đồ nhiễm lây sự kích thích muốn tôn Người làm vua của đám đông phấn khởi trước phép lạ hóa bánh ra chiều (x Ga 6, 14-15).

"Còn đò thì ... lắc lư với sóng": Mt nói về con đò như nói về một thực thể cộng đồng mà ta có thể coi là biểu tượng của Giáo Hội ở câu 33 cũng thế, tác giả không bảo là các môn đồ mà là "những kẻ ở trong đò”.

"Canh tư đêm tối, người đi trên biển đến cùng họ: Canh tư tương ứng với khoảng thời gian 3-6 giờ sáng. Phép lạ được kể ở đây gợi nhớ nhiều đoạn Cựu ước cũng nói Thiên Chúa đi trên biển (G 9, 8 ; 38, 16 ; Tv 77, 20 ; Hb 3, 15 ; Hc 24, 5), nhưng theo một ngôn ngữ ẩn dụ. Thành ra có sự song song giữa Chúa Giêsu và Giavê vậy.

"Chính là Ta": Qua kiểu nói đây, chắc hẳn Chúa Giêsu trước tiên muốn sửa sai ngộ nhận của các môn đồ (Người không phải là ma) và đồng thời trấn an họ, vì họ chẳng nhận ra đó chính là Người. Nét này gặp lại trong các trình thuật diễn tả Đấng Phục sinh hiện ra dưới một hình dạng khác lạ (x. Lc 24, 36tt). Nhưng vì ở đây Chúa Giêsu tỏ mình qua việc thi thố một quyền năng siêu phàm trên vũ trụ, nên cần phải nối kết với các cuộc thần hiện của Cựu ước, trong đó Giavê vẫn thường giới thiệu mình bằng một thành ngữ tương tự: Chính là Ta hay Ta là (St 17, 1; 26, 24; 28, 13; 35, 11; 46, 3; Xh 3, 6.14). Một lần nữa, Mt kín đáo nhấn mạnh rằng có một tương hợp giữa Chúa Giêsu và Giavê.

"Và Phêrô bắt đầu đi trên nước": Người môn đồ được một quyền lực thần thông như Thầy, đó là chi tiết làm nổi bật hơn nữa ý nghĩa Giáo Hội học của đoạn vặn. Đây là một đặc điểm của thần học Mt, theo đó Chúa Giêsu cũng san sẻ quyền tha tội (9, 6) cho các môn đồ Người (9, 8; 16, 19; 18, 18). Tuy nhiên Phêrô chỉ đi được trên nước nhờ niềm tin của ông. Thánh sử còn nhấn mạnh ở nhiều đoạn khác quyền năng ấy của đức tin cùng hiệu lực lạ lùng và tức khắc của nó. Như với viên sĩ quan đến xin người chữa bệnh cho tên đầy tớ, Chúa Giêsu đã trả lời rằng: "ông hãy đi, ông đã tin sao, thì sẽ được như vậy". Và ngày giờ ấy tên đầy tớ đã được khỏi (8, 13). Vì đối với người có lòng tin thì "không có gì mà không làm được" (17, 20).

"Lạy Ngài, xin cứu tôi": Như tiếng kêu của những người đi đò gặp cơn bão tố ("Lạy Ngài, xin mau cứu, chúng tôi chết mất": 8, 24), tiếng kêu của Phêrô làm vang vọng nhiều lời cầu khẩn của nhiều Thánh vịnh, trong đó người tín hữu xin Thiên Chúa đến giúp mình khỏi luồng nước đang dọa đe (Tv 69, 2 và 15; 144, 7; xem thêm Tv 18, 17; 32, 6; Is 43, 2-3). Thành thử đây là một lời cầu nguyện nói lên niềm tin vào Chúa Giêsu dù với chút ít nghi ngờ.

"Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa": Như các chỗ khác trong Tin Mừng, lời tuyên tín này chắc hẳn không có giá trị như việc các môn đồ nhìn nhận tử hệ tự bản tính của Chúa Giêsu (x. Bài chú giải về Mt 4, 3 (CN 1 Chay A) và chú thích của BJ về câu ấy) song là nhìn nhận tử hệ theo nghĩa rộng; đây chỉ là lời công bố về thiên sai tính của Người. Tuy nhiên, có thể cộng đoàn Kitô hữu hậu phục sinh sau đó dùng lại lời tuyên tín của Phêrô và thêm vào ý nghĩa đầy đủ là Thánh Thần soi sáng. “Những kẻ ở trong đò" nghĩa là ở trong Giáo Hội, theo gương Phêrô và các môn đồ, tuyên xưng Chúa Giêsu thực là Người Con duy nhất của Thiên Chúa tối cao.

KẾT LUẬN

Mt trình bày một cuộc thần hiện dành riêng cho "các kẻ ở trong đò", nghĩa là cho Giáo Hội của Đấng Phục sinh: trong Chúa Giêsu, chính Thiên Chúa cứu thế của thời Xuất hành tiếp tục giải thoát Israel mới khỏi những luồng nước khủng khiếp hằng rình chực nuốt lấy họ (x. Xh 14 và 15). Sự hiện diện đáp cứu y của Người giữa cơn bão táp là nền tảng niềm tin của các tín hữu và cho phép họ nói lên cách vững lòng: "Ngài thật là Con Thiên Chúa".

Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG

1. Điều đã xảy đến cho Phêrô, thủ lãnh các sứ đồ, sẽ mãi là kiểu mẫu và gương soi cho mọi kẻ tin. Ở đây, Phêrô đại diện toàn thể Giáo Hội đang đứng trước mặt Thầy mình. Giáo Hội biết rằng mình được bảo đảm vượt thắng mọi thử thách nguy biến, rằng mình sẽ chẳng bao giờ đắm chìm, mất hút trong dòng lịch sử, với điều kiện cương quyết giữ vững đức tin. “Nếu không gắn bó với Ta, các ngươi sẽ chẳng đứng vững được" (Is 7, 9). Điều này có giá trị đối với dân Giao ước mới như đối với dân Giao ước cũ.

2. Sau khi Chúa Giêsu lên thuyền, gió bỗng lặng yên. Người không cần ra lệnh như đã làm trong cơn bão táp (8, 26).  Sự hiện diện của Người đủ sức đem lại yên tĩnh và chế ngự ngũ hành cuồng điên. Trong đời ta cũng thế. Nếu biết đặt Chúa Giêsu ở trung tâm đời mình như một hiện diện đích thực và sinh động, ta sẽ được an bình nội tâm, dù bên ngoài phải tư bề sóng gió.

3. Chúa Giêsu ra nơi vắng vẻ để cầu nguyện, một lối cầu nguyện thật đặc biệt như dòng sông êm ả giữa Chúa Cha và Người. Không phải Người chẳng thích lối cầu nguyện phụng vụ hay cầu nguyện công khai đâu (ta đã thấy Người cầu nguyện trước đám đông lúc hóa bánh ra nhiều, 14, 19), nhưng thỉnh thoảng Người cảm thấy cần có một lối cầu nguyện đơn sơ và cá nhân như thế. Trong việc này cũng như trong mọi chuyện khác của đời Người, Người là gương mẫu cho ta: không thể tưởng tượng ra một môn đồ Chúa Giêsu không biết bắt chước Người trong việc cầu nguyện.

4. Tin là nhảy xuống nước để đi gặp Chúa Giêsu. Nếu lúc ấy ta sợ, thế của ta sẽ trở nên nguy hiểm hơn lúc ta bằng lòng ở lại trên đò với các kẻ khác. Một khi đã liều, thì phải liều cho đến cùng tận. Nếu không nỗi sợ hãi sẽ nhận chìm ta. Tuy nhiên, dù bấy giờ sợ hãi, dù không còn sức tin tưởng trước cơn bão hoài nghi và chướng ngại, ta vẫn còn có thể kêu lên: "lạy Chúa, xin cứu con". Và Người sẽ không bỏ lỡ cơ hội để nói với ta: Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!

5. Phêrô bắt đầu chìm xuống "lúc thấy gió mạnh" (c.30), ông đã chia trí không nhìn đến sự hiện diện trấn an của Chúa Giêsu. Nhưng ông lại được cứu một khi quay nhìn về Người.

6. Thử thách, khổ đau, thất bại không vùi dập nhận chìm Kitô hữu, nhưng cảnh tỉnh, thanh luyện niềm tin.

Học viện Giáo hoàng Piô X Đà Lạt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập32
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm29
  • Hôm nay12,192
  • Tháng hiện tại355,995
  • Tổng lượt truy cập7,327,282
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thư ĐTGM. Marek
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây