Gương Khôn Ngoan Dũng Cảm

Thứ sáu - 01/03/2019 21:27 276 0
Ðể chu toàn sứ mạng khó khăn, nặng nhọc, là bảo vệ Ấu Chúa và Mẹ Ngài, Thánh Giuse đã thực thi cách tuyệt vời hai nhân đức khôn ngoan và dũng cảm. 
Gương Khôn Ngoan Dũng Cảm
Khôn ngoan kỳ diệu

Ðọc Phúc âm, ta thấy Giuse rất khôn ngoan trong lời nói, việc làm. Về lời nói, Phúc âm không ghi lại một lời nào của ông. Nhưng không có nghĩa là ông không nói bao giờ. Hẳn ông đã phải nói khi tuyên nhận Trinh Nữ Maria làm bạn Trăm năm. Ông đã phải nói khi đặt tên Giêsu cho Ấu Chúa. Ông đã phải nói khi giao dịch với khách hàng. Chắc một điều là ông ít nói, cẩn trọng trong lời nói. Ðó là tiêu chuẩn sự khôn ngoan do Thánh Kinh đề xướng: "Kẻ biết giữ miệng là người khôn" (Cng 17, 27). "Hãy lo sao cho mau nghe, chậm nói" (Gb 1, 17). Túi khôn Việt Nam cũng có câu: "Vàng thì thử lửa, thử than, Chuông kêu thử tiếng, người khôn thử lời".

Về hành động, Giuse đã khôn ngoan khi kén chọn Maria, giữa muôn vàn trinh nữ Sion khác, để gá ngãi trăm năm. Ðành rằng cuộc kỳ duyên ấy là do Thiên Chúa an bài, nhưng Ngài cũng để cho Giuse được xữ dụng quyền tự do lựa chọn.

Khi thấy bà có thai, ông đã không dám hỏi tra, không đành tố giác, nhưng chỉ định âm thầm rút lui, phó mặc Chúa Quan phòng định liệu, nhớ lời dạy của tiền nhân: "Chưa chắc thì đừng!"

Sự khôn ngoan của Giuse càng tỏ rõ trong việc ông cứu Hài Nhi thoát tay bạo Hêrôđê cách vô cùng êm thắm. Phải chăng đó là sự khôn ngoan kín mịn của loài rắn, mà Chúa Giêsu sau này đã bảo môn đệ phải học theo? (Mt 10, 16).

Ðến phương xa nước lạ, mà ông đã khéo xử sự để Thánh gia luôn được sung túc, thanh bình. Ðúng , Giuse là con người khôn ngoan, Chuia đã đặt cai quản Nhà Ngài (Mt 24, 45).

Dũng cảm bất biến

Chẳng những khôn ngoan, Giuse còn dũng cảm nữa, vì "có cứng mới đứng đầu gió" được.

Ðọc Phúc âm, ta thấy trong mọi biến cố nguy nan, Giuse đã tỏ ra điềm tĩnh, quyết tâm và lẹ làng ứng phó, với một nghị lực bền bỉ, coi thường những sự khó khăn.

Khi ấy bà có thai, lẽ tự nhiên là ông phải thắc mắc, có thể là ghen tương, và chắc chắn là lo sợ, vì Thiên Thần có khuyên ông đừng sợ. Nhưng một khi biết được ý Chúa do Thiên Thần bảo cho, thì ông quyết định cưới bà, và lập tức "thức dậy, ông rước bà về xum họp" (Mt 1, 18-).

Nhưng biến cố làm nổi bật đức dũng cảm của Giuse hẳn là vụ trốn qua Ai Cập. Cơ nguy thực là thiết bách. Kìa gươm Hêrôđê đã hươi lên sàng quắc. Nọ tiếng trẻ Bêlem đang vọng lại não nề! Tính mạng Hài Nhi như treo bằng sợi chỉ. Sống chết là ở tay Giuse. Sợ thìø có sợ, nhưng ông đã trấn tĩnh lập tức ra đi: "Và chỗi dậy, ông đem Hài Nhi và Mẹ Ngài trốn qua Ai Cập"(Mt, 13-).

Giai thoại cuối cùng về thời thơ ấu của Chúa Giêsu, trong đó Giuse xuất hiện lần sau hết, là tích Chúa Con lạc Ðền Thánh (Lc 2,41- 51).

Lễ xong, ông bà về được một ngày đàng mới biết Con lạc. Lòng cha mẹ nào chẳng quặn đau? Hôm sau, trời chưa sáng, Giuse và Ðức Mẹ đã tức tốc trở lại Giêrusalem. Dọc đường, không người nào không hỏi, không quán nào không vào. Ngày thứ ba mới thấy Con trong Ðền Thánh. Biết ông bà vui sướng dường bao! Ðức Mẹ có quở yêu Con. Nhưng lạ lùng thay là sự điềm tĩnh của Giuse! Giá có phải là ông cha khác thì Hài đồng đó, dù là Con Thiên Chúa cũng đã được một bài học. Giuse phải có một nghị lực tinh thần lớn lao thế nào mới tự chủ được như vậy.

Cái trí của Giuse không phải là cái trí của Triết gia. Cái dũng của Giuse chẳng phải là cái dũng của danh tướng. Cái trí dũng ấy tuy phi thường mà lại rất bình thường, cái trí dũng của đạo Kitô, mà mọi người chúng ta đều có thể và phải gắng công học tập.

Lạy Thánh Giuse rất khôn ngoan, dũng cảm, xin cầu cho chúng con. 

Chứng tích:
Em Bé Khỏi Bệnh Bẩm Sinh

Vợ chồng chúng tôi có một con trai tám tháng, tên là Giuse Ngô văn Trọng.

Chẳng may, cháu mắc tật bẩm sinh nơi xương cổ, đầu ngoẹo về bên phải, ngả trên vai như một trái dưa. Bà con xóm ngõ thấy vậy đều thương cháu.

Chúng tôi đưa cháu đến hỏi bác sĩ thì ông bảo cháu mắc tật nơi xương cổ, không làm gì được lúc này. Phải đợi khi cháu lớn mới giải phẫu được, nhưng kết quả cũng mong manh. Chúng tôi hết sức lo buồn.

Nhưng chúng tôi không nhả lòng. Liền cầu khấn Thánh Giuse, vì gia đình chúng tôi đã từng nhận được nhiều ơn nơi Ngài.

Nhân ngày lễ Giáng sinh năm 1968, sau khi chúng tôi viếng máng cỏ tại nhà thờ, thì Linh mục Gisue bồng cháu dâng cho Chúa Hài Ðồng và Thánh Cả. Về tới nhà, đêm ấy thì cháu được khỏi tật, đầu cổ ngay ngắn như các trẻ em khác.

Xóm ngõ đã chứng kiến tích này đều tạ ơn Thánh Cả và chung vui với gia đình chúng tôi.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập53
  • Máy chủ tìm kiếm9
  • Khách viếng thăm44
  • Hôm nay20,383
  • Tháng hiện tại399,510
  • Tổng lượt truy cập8,153,028
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thánh Phêrô và Phaolô
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây