Đức Giêsu Phục Sinh ở giữa chúng ta trong cuộc sống

Thứ tư - 15/04/2020 00:23 153 0
Đức Giêsu đã sống lại từ cõi chết! Đó là điều các môn đệ của Ngài đã được chứng kiến, khi các ông ở với nhau.
Đức Giêsu Phục Sinh ở giữa chúng ta trong cuộc sống

Ở với nhau “từ sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, khi bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giêsu thương mến”. Họ đã thấy “trong mộ những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi” (Ga 20,6-7).

Ở với nhau, khi “Bà Maria Mácđala đi báo cho các môn đệ: Tôi đã thấy Chúa, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà” (Ga 20,18).

Ở với nhau, “vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái”. Đức Giêsu phục sinh đến, “đứng giữa các ông và nói: “Bình An cho anh em!” (Ga 20,19).

Ở với nhau, “tám ngày sau, các môn đệ Đức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. Rồi Người bảo ông Tôma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin” (Ga 20,26-27).

Riêng Tin Mừng Luca còn kể về hai môn đệ không chỉ ở với nhau, mà còn đi với nhau trên đường từ Giêrusalem về Emmau với dáng vẻ rầu rĩ, thất vọng, và Đức Giêsu đã hiện ra đồng hành với các ông, cùng ngày Phêrô, Gioan chạy ra mộ, sau khi các ông được mấy phụ nữ từ mộ chạy về báo tin “Tảng đá đã lăn ra khỏi mộ” và “không thấy thi hài Đức Giêsu đâu cả” (Lc 24,2-3).

Và lần “ở với nhau” được kể lại trong “Đoạn Cuối” của Tin Mừng Gioan khi “Đức Giêsu lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria”. Hôm ấy có các “ông Simôn Phêrô, ông Tôma là Đyđymô, ông Nathanaen người Cana miền Galilê, các người con ông Dêbêđê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau” (Ga 21,1-2).

Nhưng lần này có nhiều điểm đặc biệt, không giống những lần trước, khi các môn đệ ở với nhau và Đức Giêsu phục sinh hiện ra với các ông:

1.   Đức Giêsu phục sinh hiện ra giữa lúc các môn đệ đang bươn trải với cuộc sống hằng ngày:

Hiện ra với các môn đệ lần này, Đức Giêsu đã không đến với các ông trong nhà với cửa nẻo được đóng kín, khóa chặt, vì sợ người Do Thái, cũng không trong tình trạng lo âu, thất vọng, bất an, và tình huống ngưng trệ mọi sinh hoạt, vì chán nản, mất tinh thần, không còn động cơ phấn đấu, hoạt động, nhưng hiện ra giữa lúc các ông đang đánh cá, là nghề kiếm sống, ngay chính nơi làm việc là Biển Hồ, và rất tiếc “đêm ấy họ không bắt được con cá nào” (Ga 21,3).

2.   Đức Giêsu phục sinh hiện ra giữa những nhu cầu thiết thực của cuộc sống:

Không như những lần trước, lần này Đức Giêsu đến gặp các môn đệ ngay giữa thất bại và nhu cầu của các ông: thất bại, vì thả lưới suốt đêm, mà không bắt được con cá nào, và nhu cầu trước mắt của cả đám là đói và không có gì ăn.

Khi đứng trên bờ và hỏi các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư ?” Các ông trả lời: “Thưa không”. Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá”. Các ông thả lưới xuống, nhưng không sáo kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá” (Ga 21,5-6).   

Đến giữa lúc “làm ăn thất bát”, thả lưới suốt đêm mà không bắt được một con cá, đám ngư phủ chuyên nghiệp, môn đệ của Đức Giêsu thấm thiá tình của Thầy và xác tín: Thầy luôn hiện diện trong mọi hoàn cảnh của đời sống, biết rõ nhu cầu của từng người, và không để các ông phải chết.

a.   Nhu cầu vật chất:

Đức Giêsu biết các môn đệ buồn ngủ vì phải thức trắng, mệt vì suốt đêm phải thả lưới, canh lưới, chán nản và đói vì không bắt được con cá nào, nên Ngài đã hướng dẫn các ông chỗ có cá nhiều, và bảo các ông “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền”’, dù biết các ông là những ngư phủ lành nghề.

Không chỉ hướng dẫn, bảo ban, Đức Giêsu còn chuẩn bị “sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa” (Ga 21,9), và bảo các ông “Anh em đến mà ăn!”. Ngài còn đích thân “cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy” (Ga 21,12-13).

Thái độ ân ân cần chăm sóc các môn đệ của Đức Giêsu phục sinh là bằng chứng cho thấy Đức Giêsu hằng lo cho nhu cầu vật chất để nuôi dưỡng thân xác con người. Sự hiện diện của Ngài giữa sinh hoạt nghề nghiệp có lúc lên xuống, thành bại của các môn đệ đã nói lên tình yêu quan phòng của Thiên Chúa trên mỗi người.

b.  Nhu cầu tinh thần:

Ngoài nhu cầu vật chất để nuôi thân xác, Đức Giêsu còn quan tâm đến nhu cầu tinh thần của các môn đệ Ngài:

“Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giêsu hỏi ông Simôn Phêrô đên ba lần: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy không?”. Và cả ba lần, Phêrô đều trả lời: “Lậy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy” (x. Ga 21,15-17).

Hỏi Phêrô cũng là hỏi các môn đệ khác có mặt, nhưng điều quan trọng khi hỏi Phêrô có yêu mến mình không, Đức Giêsu gián tiếp cho ông và các môn đệ biết Ngài yêu các ông rất nhiều. Cũng như hai người yêu nhau thường tế nhị “tỏ tình” với người mình yêu bằng hỏi “người yêu” có yêu mình nhiều hay  không… bởi  chỉ khi yêu đối tượng, người ta mới cần biết tình yêu của đối tượng dành cho mình.

Hơn ai hết, Đức Giêsu biết ngoài nhu cầu vật chất nuôi thân xác, con người còn một nhu cầu rất quan trọng khác, đó là yêu và được yêu. Và khi nhu cầu tinh thần này không được đáp ứng, bảo đảm, con người không thể quân bình, bình an, hạnh phúc.

3.   Đức Giêsu phục sinh mời gọi các môn đệ của Ngài lên đường:

Cuộc gặp gỡ các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria sau khi sống lại của Đức Giêsu đã không chỉ dừng lại ở việc đáp ứng nhu cầu vật chất và tinh thần của các ông khi cho các ông ăn uống no nê và cho các ông biết mình được Thầy yêu và tình yêu của mình được Thầy đón nhận, mà còn đi xa hơn, khi Đức Giêsu mời gọi các ông đi theo Ngài, bởi đây mới là mục đích của cuộc sống người môn đệ:

“Hãy theo Thầy” khi sống cũng như khi biết mình phải chết, vì sống chết của người môn đệ cũng chỉ để “tôn vinh Thiên Chúa” (Ga 21,19).

“Hãy theo Thầy” để yêu mến đoàn chiên như Thầy, phục vụ đoàn chiên như Thầy, hiến mạng sống vì đoàn chiên như Thầy là Mục Tử nhân lành sẵn sàng “hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên” (Ga 10,11).

“Hãy theo Thầy”, vì nhu cầu vật chất và tinh thần được đáp ứng không phải để ở lì trong “cái tôi” ích kỷ, hưởng thụ, lười biếng, nhưng để lên đường loan báo Tin Mừng cứu độ và trao ban ơn Bình An Phục Sinh của “Thiên Chúa làm người” cho muôn dân ở mọi nơi, mọi thời (x. Mt 28,19).   

Như thế, tất cả đều quy về lý tưởng mà đời người môn đệ của Đức Giêsu hằng mong ước, đó là đi theo Đức Giêsu, để Thầy ở đâu thì con xin được ở đó với Thầy, cũng là lời cầu xin của Đức Giêsu trước những ngày Thương Khó:

“Lậy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế gian được tạo thành” (Ga 17,24).

Xin Đức Giêsu phục sinh cho chúng con, những người thuộc về Chúa, khả năng “ở với nhau”, bởi “không ở với nhau”, không cùng nhau lên thuyền ra khơi đánh cá, dù suốt đêm không bắt được con cá nào, chúng con sẽ không gặp được Chúa phục sinh, để được chăm nom, săn sóc phần hồn phần xác, nhất là không được theo Chúa đến gặp anh em và cùng anh em đến nơi Chúa ở, là quê hương Bình An, bến bờ Hạnh Phúc, Niềm Vui Phục Sinh của đời làm người, làm  con Chúa, anh em của mọi người. Alléluia!

Jorathe Nắng Tím

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập33
  • Máy chủ tìm kiếm7
  • Khách viếng thăm26
  • Hôm nay6,369
  • Tháng hiện tại328,961
  • Tổng lượt truy cập7,723,048
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Thư của HĐGM.Việt Nam
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây