Đánh Vần

Thứ sáu - 14/09/2018 20:55 239 0
Hai ngày nối tiếp nhau là hai ngày lễ liên quan nỗi sầu thương: lễ Suy Tôn Thánh Giá (14-9) và lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15-9). Đó là hai chữ KHỔ viết hoa rất TO và rất ĐẬM, nhưng lại rất khó đánh vần – KHÓ vì đó là vần của chữ KHỔ. Nhưng có bí quyết để đánh vần: “TỪ BỎ MÌNH và VÁC THẬP GIÁ” (Mt 10:38; Mt 16:24; Mc 8:34; Lc 9:23; Lc 14:27).
Đánh Vần

Việt ngữ thật là độc đáo, có vần có điệu – có thể nói là một ngôn ngữ độc nhất vô nhị. Độc đáo nữa là vần KH. Ngày xưa, chữ KHỔ đánh vần là ca-hát-ô-khô-hỏi-khổ, khổ mà vẫn “ca hát” – có hai nghĩa: ca hát vì chưa thực sự khổ, hoặc khổ mà vẫn vui chịu chứ không cam chịu; còn ngày nay, chữ KHỔ đánh vần là khờ-ô-khô-hỏi khổ, khổ mà “khờ” người thì đúng là khổ thật, đành phải cam chịu chứ đâu có vui chịu. Còn chữ KHÔN, ngày xưa là ca-hát-ô-khô-en-khôn, đúng là khôn thật, khôn nên vui “ca hát”; còn ngày nay là khờ-ô-khô-nờ-khôn, chưa khôn đã “khờ” thì khôn gì nổi, không khôn thì có thể là khờ khạo, khờ dại, hoặc ngu xuẩn, ngu dốt. Thế thì là 3K: Không Khôn Khéo!

Một trong các loại khổ là chiến tranh. Vì khổ mà người ta than thân trách phận: “Con vô phúc quá, mẹ ơi, mẹ sinh con ra làm gì, để cho người ta chống đối, cho cả nước gây gổ với con? Con chẳng cho ai vay, cũng không mượn của người, thế mà vẫn cứ bị nguyền rủa” (Gr 15:10). Những ngày đầu tháng 9-2018, Nhật Bản đã khổ sở vì cơn siêu bão Jebi với cường độ gió hơn 200 km/giờ, những chiếc xe tải nặng bay như bong bóng, và rồi bão vừa xong thì lại bị động đất 6,7 độ richter. Còn tại Việt Nam, lũ lụ cũng hoành hành một số nơi tại tỉnh Thanh Hóa, núi sạt lở và nước ngập mái nhà. Khổ vô cùng!

Trong đau khổ, con người quá nhỏ bé, rất cần có sức mạnh của đức tin. Thánh Bonaventura cho biết:“Có ba điều cần thiết đối với mọi người: CHÂN LÝ CỦA ĐỨC TIN đem lại sự hiểu biết, TÌNH YÊU CỦA LÒNG MẾN ĐỨC KITÔ đem lại lòng trắc ẩn, và SỰ CHỊU ĐỰNG CỦA ĐỨC CẬY đem lại sự kiên trì”.

  1. ĐIỆU THƯƠNG CỦA CON

Thập giá là dụng cụ để xử tử phạm nhân mà người Phênixi đã dùng đầu tiên, sau đó người Rôma cũng dùng, nhưng chỉ dùng hình phạt này cho kẻ nô lệ, dân bị trị, những người thấp hèn và những kẻ phạm các tội nặng nhất – như trộm cướp, ít khi áp dụng cho công dân Rôma. Nhà hùng biện trứ danh Cicéron (Rôma) đã mô tả: “Đóng đinh vào thập giá là cực hình ghê rợn và độc ác nhất”.

Theo nhiều nhà nghiên cứu Kinh Thánh, thập giá được làm bằng gỗ tùng và rất nặng, thanh dọc dài 4,5 m, thanh ngang dài 2,5 m, cả thập giá nặng khoảng 100 kg. Vác kéo lê thì giảm sức nặng khoảng 30 kg. Như vậy, Chúa Giêsu còn chịu sức nặng 70 kg đè trên thân xác đã yếu ớt vì đòn vọt, vác khệ nệ trên con đường dài 700 m, và Ngài đã phải ngã quỵ 3 lần. Thông thường, khoảng giữa thập giá có một miếng gỗ để tội nhân tì mông vào cho dễ đóng đinh, và đóng mỗi chân một đinh. Ngày nay các nhà kỹ thuật đã đưa miếng gỗ đó xuống làm đế đỡ chân và hai chân đóng chụm lại, đó vì tính mỹ thuật – tức là để nhìn cho “đẹp mắt” mà thôi.

Ngày xưa, thập giá là nhục hình ghê rợn nhất dành cho các tử tội. Thế mà Chúa Giêsu, hoàn toàn vô tội, đã phải chịu nhục hình này – bởi vì người ta liệt Ngài vào dạng tương tự “dân anh chị khét tiếng” hoặc “tội phạm nguy hiểm”. Nhưng với Đức Kitô, thế cờ bị Ngài đảo ngược, chính thập-giá-khổ-đau đó lại trở thành “đòn bẩy”, là đường tới vinh quang, là lối vào ánh sáng, là vũ khí chiến thắng. Thập giá được Ngài biến thành biểu tượng cứu độ và là phương cách giải thoát, thế cờ hoàn toàn đảo ngược.

Một Saolê đã từng bách hại “tới bến” đối với những ai dám yêu mến Thánh Giá, nhưng nhờ cú ngã ngựa, Saolê bị mù mắt thể lý mà lại sáng mắt tâm linh, rồi trở thành một Phaolô “không giống ai” với niềm ước mong: “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì ngoài thập giá Đức Giêsu Kitô” (Gl 6:14). Việt ngữ thật kỳ diệu: THÁNH GIÁ là cái GIÁ để nên THÁNH. Một kiển hoán tự kỳ lạ Đó cũng là điều mà Đức Giêsu Kitô đã xác định: “Ai không vác thập giá mình mà theo Tôi thì không xứng với Tôi, không thể làm môn đệ của Tôi” (Mt 10:38; Lc 14:27). Vác thập giá thì nên thánh, không vác thì… “đừng có mơ”. Một kiểu “chơi chữ” độc đáo khác: Nếu đổi vị trí mẫu tự trong chữ SANTA (thánh) sẽ thành SATAN (quỷ).

Và có một điều rất đặc biệt, đó là Đức cố GM Pièrre Lambert de la Motte (1624–1679, Hội Thừa Sai Pháp) cũng là một “dị nhân” chính hiệu, thật chẳng giống ai khi ngài quyết tâm “chỉ yêu mến Thánh Giá mà thôi”, bằng chứng là ngài đã lập Dòng Mến Thánh Giá tại Việt Nam – bắt đầu từ Hải Phòng (Bắc Việt), với châm ngôn sống: “Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh là đối tượng duy nhất của lòng trí chúng con”.

Xưa cũng như nay, bất cứ ai thích Thánh Giá đều bị coi là “ngược đời” hoặc “điên loạn”. Thế nhưng Đức Kitô lại khuyến cáo chúng ta phải “mình ên vác thập giá mà theo Ngài” (x. Mt 16:24). Ôi chao, “căng” dữ nghen! Nhưng thật thế, phải thực sự tin tưởng và can đảm mới có thể thanh thản bước đi trên Đường Thập Giá – liên lỉ từng giây phút chứ không chỉ trong thoáng chốc, trong vài ngày hoặc vài tháng.

Đọc hạnh tích các thánh tử đạo Việt Nam, chúng ta thấy các ngài thực sự can đảm giữ vững đức tin tới mức khó có thể tưởng tượng, thế mà các ngài vẫn thanh thản, không chút đắn đo hoặc nao núng.

Chính Chúa Giêsu đã chịu hàm oan và đau khổ tột cùng trên Chặng Đàng Thánh Giá. Cuộc đời mỗi Kitô hữu cũng là Hành Trình Thập Giá, có rất nhiều thứ xấu xa trong mỗi chúng ta để chúng ta phải cố gắng “chết” cho tội vì yêu mến Đức Kitô. Hành trình đó là hành trình tử đạo liên lỉ, rất cần ngước nhìn lên Chúa Giêsu bị treo trên Thánh Giá như dân Ít-ra-en xưa ngước nhìn lên con rắn đồng để được chữa lành (Ga 3:13-15).

Trình thuật Ds 21:4-9 cho biết: Từ núi Ho, họ lên đường theo đường Biển Sậy, vòng qua lãnh thổ Ê-đôm, trong cuộc hành trình qua sa mạc, dân Ít-ra-en mất kiên nhẫn. Họ kêu trách Thiên Chúa và ông Môsê: “Tại sao lại đưa chúng tôi ra khỏi đất Ai-cập, để chúng tôi chết trong sa mạc, một nơi chẳng có bánh ăn, chẳng có nước uống? Chúng tôi đã chán ngấy thứ đồ ăn vô vị này”. Vì họ cứng đầu cứng cổ, Đức Chúa cho rắn độc đến hại dân. Chúng cắn họ, khiến nhiều người Ít-ra-en phải chết.

Sống trong thời đại ngày nay, chúng ta cũng chẳng khá hơn dân Ít-ra-en xưa, thậm chí còn ngang bướng và tinh vi hơn nhiều. Ca dao Việt Nam nói: “Khi vui chẳng nhớ tới ai, Khi nóng thì cứ trái tai mà sờ”. Có lẽ chúng ta quen “xin – cho” nên cứ mở miệng cầu nguyện là xin này, xin nọ, xin tới tấp, xin đủ thứ, Chúa nghe không kịp mà vẫn bị đầy lỗ tai. Chúa cũng mệt với lũ phàm nhân lắm! Chúng xin được thì cười trừ rồi thôi, xin không được thì quay ngoắt 180 độ, đôi khi còn dám ngang nhiên trách móc “trời mù” nữa đấy. Đúng là “to gan” quá chừng!

Ngày xưa, dân Israel ngang ngược đến nỗi bỏ Chúa, đi đúc bò vàng mà tôn thờ. Nhưng rồi họ chịu khổ hết xiết, đành quay về với Chúa. Họ đến năn nỉ với ông Môsê: “Chúng tôi đã phạm tội, vì đã kêu trách Đức Chúa và kêu trách ông. Xin ông khẩn cầu Đức Chúa để Người xua đuổi rắn xa chúng tôi”. Ông Môsê thương tình mà khẩn cầu Thiên Chúa cho dân thoát ách tai ương. Thiên Chúa giàu lòng thương xót liền cho biết bí quyết: “Ngươi hãy làm một con rắn và treo lên một cây cột. Tất cả những ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, sẽ được sống”. Ông Môsê đúc ngay một con rắn bằng đồng và treo lên một cây cột. Quả thật, hễ ai bị rắn cắn mà tin tưởng nhìn lên con rắn đồng thì được cứu sống ngay, đúng y như Thiên Chúa đã cho biết.

Ngày nay, chúng tay có rất nhiều loại “bò vàng”, đủkích  cỡ và đủ kiểu dáng. Chắc hẳn mỗi chúng ta cũng đã có kinh nghiệm “xương máu” về chuyện tôn thờ ngẫu tượng: Mê tiền, ham lợi, ưa “chảnh”, khoái chức, đòi quyền,… Đó là chưa nói đến tình trạng đắm chìm trong vũng lầy tội lỗi đấy! Chu choa, nhiều kiểu lắm, đa dạng lắm, nhiều mức độ lắm! Và cuối cùng, chúng ta gặp đau khổ và đành lững thững quay về với Chúa, nhưng rồi chẳng được bao lâu, chúng ta lại như con ngựa quen đường cũ. Thế mà Thiên Chúa vẫn thương xót và tha thứ. Vô cùng may mắn cho chúng ta. Quả thật, với trí tuệ phàm nhân, chúng ta không thể nào hiểu nổi lòng thương xót của Ngài!

Thánh Vịnh gia bày tỏ Thánh Ý Chúa từ xưa: “Dân tôi hỡi, này nghe tôi dạy bảo, lắng tai đón nhận lời lẽ miệng tôi. Mở miệng ra, tôi sẽ nói đôi lời huấn dụ, công bố điều huyền bí thuở xa xưa” (Tv 78:1-2). Thiên Chúa biết phàm nhân chúng ta là những “hạt bụi nhỏ nhoi” nhưng lại vô cùng kiêu ngạo. Tuy nhiên, Ngài vẫn yêu thương, khuyên nhủ, dỗ dành, chỉ mong chúng ta nhận biết và tôn thờ Ngài là Thiên Chúa toàn năng duy nhất.

Tuy nhiên, phàm nhân chúng ta có cái đầu cứng và đầy máu kiêu ngạo, khoái đi đường tắt hơn đi đường chính. Nhưng rồi cũng có lúc “giật mình” khi phải đương đầu với đau khổ: “Khi Chúa giết họ, họ mới đi tìm Chúa, mới trở lại và mau mắn kiếm Người, mới nhớ rằng: Thiên Chúa là núi đá họ ẩn thân, Thiên Chúa Tối Cao là Đấng cứu chuộc họ” (Tv 78:34-35). Đứa con hoang đàng chi địa lại được Cha già vui mừng đón nhận.

Lúc đau khổ thì tỏ vẻ chân thành hối lỗi, nhưng lúc an bình thì lại thích nổi loạn, nói hay mà làm chẳng ra gì, Thiên Chúa biết chúng ta lọc lừa mà Ngài vẫn xót thương: “Miệng họ phỉnh phờ Chúa, lưỡi họ lừa dối Người; còn lòng dạ chẳng chút gì gắn bó, chẳng trung thành giữ giao ước của Người. Nhưng Người vẫn xót thương, thứ tha, không tiêu diệt, nén giận đã bao lần, chẳng khơi bùng nộ khí” (Tv 78:36-38). Nhưng rồi sẽ có ngày Thiên Chúa không còn dành thời gian chờ đợi chúng ta sám hối nữa. Thời đại chúng ta đang sống là thời đại cuối cùng, thời gian thương xót cuối cùng, ai không sám hối và không chân thành tín thác vào Đức Kitô thì hậu quả sẽ thê thảm đời đời, không thể chấn chỉnh được nữa!

Thánh nữ Faustina cho biết: “Mọi sự bắt đầu bằng Lòng Thương Xót của Ngài và cũng kết thúc bằng Lòng Thương Xót của Ngài. Mọi ân sủng tuôn chảy từ Lòng Thương Xót của Ngài, và những giờ khắc cuối cùng đầy tràn Lòng Thương Xót của Ngài. Đừng để ai nghi ngờ lòng nhân hậu của Thiên Chúa; mặc dù tội lỗi của con người đen tối như màn đêm, Lòng Thương Xót của Thiên Chúa vẫn mạnh hơn nỗi đau khổ của chúng ta”(Nhật Ký, số 1506). Chúa Giêsu nhắn nhủ: “Hỡi linh hồn mê mải trong bóng tối, đừng thất vọng. Mọi thứ chưa mất, hãy đến và tín thác vào Thiên Chúa, Đấng yêu thương và thương xót” (Nhật Ký, số 1486).

Nói một cách mạnh mẽ, Thánh Phaolô xác định: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2:2-8). Trí tuệ và lý luận của chúng ta không thể phân tích để hiểu hết tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa, có tất cả những gì cao quý nhất, thế mà Ngài lại bỏ tất cả, thậm chí là thí mạng, để tìm kiếm và cứu chúng ta đem về cho Chúa Cha.

Thánh Phaolô kết luận: “Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giêsu Kitô là Chúa” (Pl 2:9-11). Ngược lại, ai không chân nhận Đức Giêsu Kitô là Thiên-Chúa-nhập-thể-làm-người thì chắc chắn không được Ngài đưa về Quê Trời vĩnh hằng: “Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa” (Ga 3:18). Thánh Gioan đã cho chúng ta biết rằng CHẮC CHẮN CÓ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI (x. 1 Ga 5:13).

Thập Giá là vinh quang, là chiến thắng, chứ không là thất bại như loài người suy tưởng. Thi sĩ kiêm kịch tác gia Pièrre Corneille (1606-1684, Pháp quốc) đã có nhận xét thú vị và rất đúng: “Chiến đấu càng gian nan, khải hoàn càng vinh quang”. Thật vậy, cuộc sống cho chúng ta thấy rằng không có niềm hạnh phúc nào mà lại không có dấu vết của sự đau khổ.

Có truyện kể về một hoàng tử và một thanh kiếm như thế này: Một hôm, Vua Charles V kêu hoàng tử đến và cho quyền lựa chọn. Trên bàn, nhà vua đặt một THANH KIẾM và một TRIỀU THIÊN. Vua cha hỏi: “Con chọn cái nào?”. Chần chừ một lúc, hoàng tử cầm lấy thanh kiếm. Thấy lạ, vua cha hỏi: “Sao con lại chọn thanh kiếm?”. Hoàng tử cầm thanh kiếm chỉ vào vương miện và đáp: “Nhờ thanh kiếm này, con sẽ được triều thiên kia”. Truyện ngắn gọn nhưng hàm chứa ý nghĩa thâm thúy, cho thấy rằng ĐAU KHỔ luôn đi trước HẠNH PHÚC.

Ngày xưa, khi đàm đạo với ông Nicôđêmô, Chúa Giêsu xác định: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3:13-15). Chính Chúa Giêsu đã xác định việc tin vào Ngài là mối phúc, vì ai tin Ngài sẽ được lên trời với Ngài.

Và rồi chính Chúa Giêsu lại tiếp tục xác định: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3:16-17). Rõ ràng rồi, không còn gì khả nghi nữa. Tuy nhiên, tin Chúa Giêsu thì phải kiên trì đồng hành với Ngài hết chặng đường thập giá: Một nhánh vươn lên trời đưa chúng ta đến với Chúa Cha, qua Đức Giêsu Kitô; một nhánh đưa chúng ta đến với tha nhân, nhất là những người hèn mọn và đau khổ nhất. Không thể tách rời hai nhánh của thập giá.

Ước gì mỗi chúng ta biết chân thành tâm niệm: THÁNH GIÁ là cái GIÁ để NÊN THÁNH. Nhờ đó, chúng ta có thêm sức mạnh mà can đảm sống – thanh thản sống trong khi vẫn khư khư ôm chặt Thánh Giá.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, chúng con xin tôn vinh Thánh Giá bằng cách chấp nhận đau khổ hằng ngày để vinh danh Thiên Chúa, để cứu các linh hồn và để đền tội riêng của chúng con. Xin cho chúng con được nên một với Ngài trong Mầu Nhiệm Thập Giá. Ngài là Đấng hằng sinh và hiển trị cùng với Chúa Cha, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

  1. CUNG BUỒN CỦA MẸ

Chữ khổ của Con rất khó đánh vần, chữ khổ của Mẹ cũng chẳng dễ đánh vần chút nào. Con khổ thế nào, Mẹ khổ như vậy. Tình mẫu tử không thể tách rời. Tình mẹ luôn dạt dào, nhưng đôi khi không thể hiện ra bên ngoài – nước mắt luôn chảy xuống và chảy vào trong. Quả thật, người mẹ là kiệt tác của Thiên Chúa. Người mẹ trần gian còn kỳ diệu như vậy, người mẹ tâm linh còn kỳ diệu hơn gấp bội.

Các nỗi sầu khổ của Đức Mẹ được hòa vào nỗi đau khổ tột cùng của Chúa Giêsu trong cuộc Khổ Nạn, nên Đức Mẹ là Đấng đồng công cứu chuộc nhân loại. Khi đó, Đức Mẹ chịu tử đạo về tâm hồn khi chứng kiến các nhục hình Chúa Giêsu phải chịu và tình yêu vĩ đại Mẹ dành cho Con Yêu Dấu.

Người mẹ dù ít học hoặc không có kiến thức rộng, nhưng vẫn luôn nhạy bén và nhận biết mọi thứ về người con – còn nhỏ bé hoặc đã lớn khôn. Người ta có thể lừa vài người được mọi lần, có thể lừa mọi người được vài lần, nhưng không thể lừa được mẹ mình. Honoré de Balzac (1799-1850, văn sĩ hiện thực người Pháp) nhận định: “Trái tim người mẹ là vực sâu thăm thẳm mà ở đáy luôn tìm thấy lòng tha thứ”. Kỳ diệu quá, chúng ta không thể hiểu thấu những gì Thiên Chúa đã tạo nên!

Người mẹ trần gian chỉ là phàm nhân, có nhiều sai lầm và tội lỗi, thế mà chúng ta còn chưa hiểu được, huống chi với Người Mẹ tâm linh – Đức Maria, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội và trọn đời đồng trinh. Đức Mẹ luôn yêu thương và thức tỉnh thế giới, thế mà chúng ta vẫn bướng bỉnh và không ngừng làm Đức Mẹ buồn, nhưng khi hiện ra tại Fátima, Mẹ vẫn tha thiết đặt vấn đề: “Nếu loài người biết vĩnh cửu là gì thì họ sẽ làm mọi thứ để thay đổi cuộc đời”.

Thánh Phaolô cho chúng ta biết: “Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người” (Dt 5:7-9).

Dẫu là Thiên Chúa nhưng Chúa Giêsu tự nguyện mặc xác phàm để chia sẻ với chúng ta, và Ngài cũng cảm thấy run sợ trước nỗi đau khổ quá lớn: chịu chết, nhưng Ngài vui nhận vì đức vâng lời. Tương tự, Đức Maria là thụ tạo, chắc hẳn Mẹ cũng sợ hãi trước nỗi đau của con người, nhưng Mẹ vẫn vui nhận vì đức vâng lời. Quả thật, đức vâng lời rất quan trọng: “Vâng lời trọng hơn của lễ” (1 Sm 15:22; Tv 50:8-9). Cũng vì đức vâng lời mà Tổ Phụ Áp-ra-ham đã sẵn sàng hiến tế chính đứa con cầu tự của mình. Đó là sự vâng lời vì tín thác chứ không mù quáng, nhắm mắt đưa chân.

Thật vậy, vâng lời là tín thác vào Thiên Chúa. Cứ phó thác cuộc đời cho Ngài thì an tâm và thanh thản. Ngài sẽ hành động theo Thánh Ý Ngài. Với tâm tình tín thác, Thánh Vịnh gia đã thân thưa: “Con ẩn náu bên Ngài, lạy Chúa, xin đừng để con phải tủi nhục bao giờ. Bởi vì Ngài công chính, xin giải thoát con, ghé tai nghe và mau mau cứu chữa. Xin Ngài nên như núi đá cho con trú ẩn, như thành trì để cứu độ con. Núi đá và thành luỹ bảo vệ con, chính là Chúa. Vì danh dự Ngài, xin dẫn đường chỉ lối cho con. Lưới kẻ thù giăng, xin gỡ con ra khỏi, vì nơi con trú ẩn, chính là Ngài. Trong tay Ngài, con xin phó thác hồn con, Ngài đã cứu chuộc con, lạy Chúa Trời thành tín” (Tv 31:2-6).

Nhất định kiên tâm vững chí tin tưởng, Thánh Vịnh gia tái xác định: “Nhưng con đây vẫn tin tưởng nơi Ngài, lạy Chúa, dám thưa rằng: Ngài là Thượng Đế của con. Số phận con ở trong tay Ngài. Xin giải thoát con khỏi tay địch thủ, khỏi người bách hại con. Xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên tôi tớ Ngài đây, và lấy tình thương mà cứu độ. Lạy Chúa, xin đừng để con phải nhục nhã, vì đã kêu cầu Ngài, Nhưng ước gì ác nhân phải nhục nhã mà ngậm miệng sa xuống âm ty. Cho phường điêu ngoa phải câm họng; chúng kiêu ngạo khinh đời, buông những lời hỗn xược chống lại người công chính” (Tv 31:15-19). Cách nói thời Cựu Ước có thể hơi “nghịch nhĩ” với chúng ta ngày nay, nhưng đó là tấm lòng tín thành, chắc chắn Thiên Chúa sẽ độ trì và cứu thoát khỏi nguy hiểm theo Tôn Ý Ngài.

Thế nhưng đôi khi có vẻ như Thiên Chúa cố ý làm ngơ trước lời van xin của chúng ta trong những lúc đau khổ. Không, Ngài không làm ngơ, mà Ngài thấy có lợi cho chúng ta nên Ngài cho phép đau khổ xảy ra. Ngài muốn chúng ta nhận thức về sự yếu đuối của mình và nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết tuyệt đối mà chúng ta phải có đối với Ngài – Thiên Chúa duy nhất, toàn năng và toàn thiện. Đó là cách Ngài kéo chúng ta về với Ngài.

Một trong bảy nỗi đau của Đức Mẹ (*) là nỗi đau thứ nhất. Đó là khi nghe lời ông Simêôn nói trong dịp hai ông bà dâng Con tại Đền Thờ: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng; và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà” (Lc 2:33-35). Nỗi đau này âm ỉ kéo dài suốt 33 năm, quả thật không hề “dễ chịu” chút nào ráo trọi!

Và ngay trong niềm đau tột cùng, Đức Mẹ vẫn một lòng tín thác và tuân phục, không hề than thân trách phận hoặc nài van cứu thoát, dù nước mắt tuôn rơi và cõi lòng quặn thắt. Có thể nói rằng nỗi đau lớn nhất là khi Mẹ chứng kiến Con Yêu bị hành hình trên Đồi Can-vê, khi người ta nỡ lòng cắt đứt tình mẫu tử.

Ngắn gọn mà đầy đủ, Thánh sử Gioan mô tả: Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giêsu nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Mẹ”. Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là Mẹ của anh” (Ga 19:25-27). Đó là lời trăn trối làm đau lòng biết bao, nhất là đối với Người Mẹ thân yêu, nhưng cũng là lời trăn trối tạo niềm hạnh phúc: Đức Mẹ là Mẹ chung của chúng ta, đồng nghĩa với việc tất cả chúng ta là huynh đệ – và phải yêu thương nhau.

Và rồi cũng vì đức vâng lời, kể từ lúc đó, môn đệ Gioan đã ân cần rước Đức Maria về nhà mình để phụng dưỡng. Trách nhiệm đó cũng là của mỗi chúng ta, tất nhiên chúng ta không có cơ hội phụng dưỡng Đức Mẹ về thể lý, nhưng có trách nhiệm phụng dưỡng về tâm linh: yêu mến Đức Mẹ và quyết tâm thực hiện những lời Đức Mẹ khuyên – cụ thể là Mệnh Lệnh Fátima. Mệnh lệnh đó chỉ có ba điều ngắn gọn, thế mà nhân loại vẫn chưa thực hiện đúng mức – và mỗi chúng ta cũng vậy.

Ngày nay, có thể nói rằng nỗi buồn sâu sắc của Đức Mẹ là việc phá thai do con người tạo ra, nhất là khi các người mẹ nhẫn tâm sát hại chính đứa con ruột của mình, dứt bỏ chính giọt máu của mình. Đó là cắm thêm một lưỡi gươm nữa vào Trái Tim Đức Mẹ. Chính cha mẹ mà còn giết những đứa con vô tội như vậy thì huống chi người ta dễ dàng sát hại nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Phá thai là không cho các thai nhi được quyền chào đời, đó là phá công trình sáng tạo của Thiên Chúa – Đấng là sự sống (Ga 14 :6). Ngài là sự sống mà tại sao chúng ta lại dám giết chết sự sống? Như vậy không phải là giết Thiên Chúa sao?

Một cách rất thẳng thắn, ĐGH Piô XII đã cho biết: “Tội lỗi nhất của con người không phải là tội này hoặc tội kia, mà là ĐÁNH MẤT CẢM THỨC TỘI LỖI”. Không còn cảm thức về tội lỗi thì không còn sợ tội, không còn cảm thấy hành vi sai trái của mình là tội lỗi, không còn nhận biết mình là tội nhân – tức là lương tâm hóa chai lì, xơ cứng, hóa đá. Nếu như vậy thì chúng ta không thể đón nhận ơn tha thứ của Lòng Chúa Thương Xót. Thế thì việc phải làm ngay là TRỞ VỀ NHÀ XIN ĐƯỢC THA THỨ và QUYẾT TÂM LÀM LẠI CUỘC ĐỜI.

Lạy Thiên Chúa từ bi, nhân hậu và giàu lòng thương xót, xin tha thứ tội lỗi cho chúng con, xin biến đổi và làm cho chúng con trở nên khí cụ bình an của Ngài, làm cho chúng con trở nên ánh sáng của Ngài mọi lúc, mọi nơi – nhất là trong những khoảng lặng tối tăm nhất của con người.

Lạy Thánh Mẫu đồng trinh, Mẹ đã chịu đựng đau khổ như những lưỡi gươm xé nát lòng Mẹ, cũng có phần lỗi của chúng con, xin Mẹ thương tha thứ. Chúng con cầu xin Mẹ luôn đồng hành, hướng dẫn và che chở trên đường lữ hành trần gian đầy đau khổ này. Xin giúp chúng con biết hy sinh và đón nhận nghịch cảnh để kết hợp với đau khổ của Chúa Giêsu và của Mẹ, mong trở thành của lễ đền tội dâng lên Chúa Cha để cứu các linh hồn. Xin cho những người đau khổ, phần hồn hoặc phần xác, có đủ sức mạnh để đi xuyên qua nỗi đau khổ. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ của nhân loại. Amen.

Trầm Thiên Thu

(*) Bảy nỗi đau của Đức Mẹ:

  1. Thánh Simêon nói tiên tri về Đức Mẹ: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn Chị” (Lc 2:35).
  2. Hành trình tới Ai Cập: Nghèo khổ, vất vả, gian nan, xa lạ nơi đất nước theo chủ nghĩa ngoại giáo.
  3. Khi lạc mất Con Trẻ Giêsu trong Đền thờ, Đức Mẹ rất khổ sở vì thiếu vắng sự hiện diện của Thiên Chúa.
  4. Gặp Chúa Giêsu vác Thập Giá lên Can-vê, Đức Mẹ đau khổ vì không thể làm gì giúp đỡ Con Yêu.
  5. Khi Chúa Giêsu bị đóng đinh, Đức Mẹ như bị một lưỡi gươm thực sự đâm xé cõi lòng.
  6. Khi hạ xác Chúa Giêsu xuống khỏi Thập Giá, Đức Mẹ đón nhận Thánh Thể Ngài, Thiên Chúa và Đấng cứu độ.
  7. Khi an táng Con Yêu trong mộ, Đức Mẹ xếp khăn liệm và được Thánh Giuse Arimathê dìu ra khỏi mộ.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Linh mục Giáo hạt Lạng Sơn tĩnh tâm tháng 5/2019
     23/05/2019 23:11

    Linh mục Giáo hạt Lạng Sơn tĩnh tâm tháng 5/2019

    Ngày thứ Năm, 23 tháng 5 năm 2019, các Linh mục của Giáo hạt Lạng Sơn đã quy tụ về Nhà thờ Giáo xứ Mỹ Sơn để tham dự kỳ tĩnh tâm thường kỳ tháng 5. 
    Các nữ tu Hội dòng Mân Côi Bùi Chu dâng hoa Đức Mẹ tại Nhà thờ Chính Toà Lạng Sơn.
     17/05/2019 10:15

    Các nữ tu Hội dòng Mân Côi Bùi Chu dâng hoa Đức Mẹ tại Nhà thờ Chính Toà Lạng Sơn.

    Ngày Lễ Đức Mẹ Fatima, 13 tháng 5 năm 2019, vào hồi 19 giờ,  tại Nhà thờ Chính Toà Lạng Sơn, 30 nữ tu đến từ Cộng đoàn Nhà Mẹ của Hội Dòng Mân Côi Bùi Chu đã cử hành giờ dâng hoa kính Đức Mẹ thật trang nghiêm và sốt sắng.
  • Kỷ niệm 13 năm Đức cha Giuse được bổ nhiệm Giám mục.
     16/05/2019 22:09

    Kỷ niệm 13 năm Đức cha Giuse được bổ nhiệm Giám mục.

    Ngày 13 tháng 5 năm 2019, tại Nhà thờ Chính Toà Lạng Sơn, Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri – Giám mục Giáo phận Lạng Sơn Cao Bằng, đã chủ sự Thánh lễ mừng kính Đức Mẹ Fatima trong sự tham dự của đông đảo mọi thành phần Dân Chúa. Cộng đoàn cũng hiệp ý tạ ơn Thiên Chúa và cầu nguyện cho Đức cha nhân kỷ niệm 13 năm ngày ngài được Toà Thánh bổ nhiệm làm Giám mục.
    Giáo xứ Thất Khê dâng hoa kính Đức Mẹ
     16/05/2019 20:30

    Giáo xứ Thất Khê dâng hoa kính Đức Mẹ

    Theo truyền thống đạo đức của Giáo Hội, nhất là tại Việt Nam, mỗi khi tháng Năm về, các giáo xứ đều tổ chức dâng hoa kính Đức Mẹ, dâng lên những đóa hoa tươi thắm, những đoá hoa diễn tả tấm lòng của mỗi người con trong đại gia đình đức tin. Hòa chung tâm tình ấy, mỗi tuần trong tháng Hoa, Giáo xứ Thất Khê lại hân hoan cử hành những buổi tiến hoa thật sốt sắng, dâng lên Đức Mẹ những tâm tình con thảo yêu mến.
  • Giáo xứ Mỹ Sơn: Giáo khu Fatima hân hoan mừng Lễ Bổn mạng
     15/05/2019 10:38

    Giáo xứ Mỹ Sơn: Giáo khu Fatima hân hoan mừng Lễ Bổn mạng

    Cùng với Giáo Hội, chúng ta đang sống trong tháng hoa dâng Mẹ. Ngày 13/05 vừa qua, Cha xứ cùng quý Cha phó dâng lễ kính Đức Mẹ Fatima là Bổn mạng Giáo khu Fatima tại giáo xứ Mỹ Sơn. 
    Giáo xứ Bó Tờ dâng hoa Tháng Năm kính Đức Mẹ
     14/05/2019 21:09

    Giáo xứ Bó Tờ dâng hoa Tháng Năm kính Đức Mẹ

    Trong ngôi nhà thờ thân thương của Giáo xứ Bó Tờ, các đội hoa của giới Gia trưởng, Hiền mẫu, Hội Monica, Thiếu nhi và nhất là các Ké (các cụ bà cao niên), cùng dâng lên Đức Mẹ những bông hoa tươi thắm, những ngọn nến lung linh giữa một bầu khí trang trọng và đầy cảm động.
  • Tòa Giám mục Lạng Sơn chúc mừng lễ Phật đản tại Chùa Thành
     14/05/2019 08:01

    Tòa Giám mục Lạng Sơn chúc mừng lễ Phật đản tại Chùa Thành

    Chiều thứ Ba, ngày 14 tháng 5 năm 2019, đoàn của Tòa Giám mục Lạng Sơn do Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri dẫn đầu đã đến Chùa Thành – Trụ sở Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Lạng Sơn để thăm viếng và chúc mừng Đại lễ Phật đản.
    Ngày Gặp gỡ Lễ Sinh và Cầu cho Ơn Thiên Triệu  tại Giáo Phận Lạng Sơn Cao Bằng
     12/05/2019 21:21

    Ngày Gặp gỡ Lễ Sinh và Cầu cho Ơn Thiên Triệu  tại Giáo Phận Lạng Sơn Cao Bằng

    Hòa cùng với bầu khí Phụng vụ của toàn thể Giáo hội trong Chúa Nhật Lễ Chúa Chiên Lành – Ngày Quốc tế cầu nguyện cho ơn Thiên triệu,12/5/2019, gần 250 bạn Lễ Sinh thuộc các Giáo xứ trong Giáo phận Lạng Sơn Cao Bằng đã quy tụ về Tòa Giám mục Lạng Sơn để mừng lễ và tham dự ngày gặp gỡ Lễ Sinh thường niên của Giáo phận.
  • Thông báo Tuyển sinh Ơn gọi Linh mục Giáo phận "Điểm Hẹn Xứ Lạng 2019"
     12/05/2019 20:41

    Thông báo Tuyển sinh Ơn gọi Linh mục Giáo phận "Điểm Hẹn Xứ Lạng 2019"

    Vùng đất truyền giáo Lạng Sơn Cao Bằng luôn là lời mời gọi và cũng là cánh cửa mở rộng cho các Bạn Trẻ tâm huyết với sứ vụ loan báo Tin Mừng của Giáo Hội.Trong 2 mùa tuyển sinh vừa qua, gần 50 Bạn Trẻ khắp nơi đáp lời kêu gọi của Chủ Chăn Giáo phận, đã đến khám phá, và 18 Bạn đã quyết định ở lại, hiện đang được đào luyện tại Tiền Chủng viện Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu của Giáo phận...
    Thông báo về Chúa nhật Chúa Chiên Lành năm 2019
     10/05/2019 21:18

    Thông báo về Chúa nhật Chúa Chiên Lành năm 2019

    Chúa nhật IV Phục sinh, ngày 12 tháng 5 sắp tới là Lễ Chúa Chiên Lành - Ngày thế giới cầu cho Ơn gọi và Quyên góp giúp đỡ việc đào tạo Linh mục. Văn phòng Tòa Giám mục xin gửi tới quý Cha và Cộng đoàn một số thông báo.

  • Huynh đoàn thánh Carlo và cha Luca Montini mang niềm hy vọng cho những người nghèo ở Kenya
     21/05/2019 06:56

    Huynh đoàn thánh Carlo và cha Luca Montini mang niềm hy vọng cho những người nghèo ở Kenya

    Cha Montini kết luận: "Hơn thế nữa, là nhà truyền giáo có nghĩa là nếm cảm món quà mà Chúa Giêsu đã ban cho cuộc sống. Tôi đang học ngày này qua ngày khác để nhận thức rằng cuộc sống là một món quà tuyệt vời; món quà một phần nhận được qua việc phục vụ tha nhân"
    Thông báo tuyển sinh năm học 2019-2020 trường Cao đẳng Hoà Bình Xuân Lộc
     15/05/2019 10:32

    Thông báo tuyển sinh năm học 2019-2020 trường Cao đẳng Hoà Bình Xuân Lộc

    Năm học 2018 – 2019 sắp kết thúc và mùa tuyển sinh năm học 2019 – 2020 đã khởi đầu trên khắp mọi miền đất nước Việt Nam chúng ta. Trường Cao đẳng Hòa Bình Xuân Lộc – Caritas Xuân Lộc chúng con xin ngỏ cùng gia đình Caritas Việt Nam vài tâm tình nhỏ bé...
  • Bữa ăn huynh đệ trưa Thứ Năm Tuần Thánh, 18/4/2019
     18/04/2019 01:15

    Bữa ăn huynh đệ trưa Thứ Năm Tuần Thánh, 18/4/2019

    Trưa thứ Năm Tuần Thánh, ngày 18/4/2019, Tòa Giám mục Lạng Sơn đã tổ chức gặp mặt và bữa ăn huynh đệ dành cho những người già, người nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn từ khắp nơi.
    Giáo xứ Thất Khê tiếp tục thăm viếng bác ái Mùa Chay
     13/04/2019 05:12

    Giáo xứ Thất Khê tiếp tục thăm viếng bác ái Mùa Chay

    Trong tâm tình bác ái của Mùa Chay Thánh, ngày 11 tháng 4 năm 2019, Giáo xứ Thất Khê đã đến thăm viếng và trao quà bác ái cho một số gia đình nghèo thuộc Xã Bắc Ái, huyện Tràng Định của tỉnh Lạng Sơn.
  • Giáo xứ Ngạn Sơn đổ nền bê tông cho gia đình nghèo.
     13/04/2019 00:20

    Giáo xứ Ngạn Sơn đổ nền bê tông cho gia đình nghèo.

    Ngày 12 tháng Tư năm 2019, Giáo xứ Ngạn Sơn đã có ngày làm việc bác ái tại xã Đồng Giáp, huyện Văn Quan của tỉnh Lạng Sơn, nằm trong địa giới mục vụ được uỷ thác.
    Caritas Giáo phận tặng quà cho học sinh nghèo tại Văn Quan
     10/04/2019 22:50

    Caritas Giáo phận tặng quà cho học sinh nghèo tại Văn Quan

    Caritas Giáo phận tặng quà là quần áo, ủng đi mưa cho học sinh của các trường Tiểu học và Trung học Cơ sở tại xã Yên Phúc, huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn. Đại diện các trường bày tỏ sự biết ơn và đã vui mừng nhận món quà ý nghĩa này để trao cho các học sinh nghèo nơi đây.
  • Giáo xứ Ngạn Sơn thăm viếng làm việc bác ái trong Mùa Chay Thánh
     09/04/2019 22:34

    Giáo xứ Ngạn Sơn thăm viếng làm việc bác ái trong Mùa Chay Thánh

    Giáo xứ Ngạn Sơn với sự kêu gọi của Cha xứ Phê-rô Vũ Văn Tạo đã tổ chức chương trình thiện nguyện Mùa Chay với sự chung tay đóng góp của mọi thành phần Dân Chúa trong Giáo xứ, để giúp đỡ những gia đình khó khăn trong giáo xứ và nơi những bản làng xa xôi. 
    Niềm vui chia sẻ với người vô gia cư của cha Vincenzo Bordo
     31/03/2019 19:14

    Niềm vui chia sẻ với người vô gia cư của cha Vincenzo Bordo

    Trong số 7500 người cầm đuốc trong cuộc rước đuốc Thế vận hội qua các thành phố của Nam hàn, trước khi Thế vận hội mùa đông bắt đầu diễn ra tại Bình Xương, Nam hàn, từ ngày 09-25.02 năm ngoái (2018), có một linh mục người Ý. Đó là cha Vincenzo Bordo, người đã hoạt động truyền giáo tại Hàn quốc từ năm 1990 và cha đang phụ trách mục vụ cho người vô gia cư và trẻ em đường phố.
  • Giáo xứ Bó Tờ thăm viếng mục vụ Bác ái trong Mùa Chay
     29/03/2019 11:15

    Giáo xứ Bó Tờ thăm viếng mục vụ Bác ái trong Mùa Chay

    Trong tâm tình những ngày Mùa Chay Thánh 2019, Giáo xứ Bó Tờ đã thường xuyên thăm viếng, giúp đỡ những người nghèo trong các xóm làng xa xôi khó khăn. Việc bác ái của Giáo xứ có sự tham gia của quý Cha, quý Dì, bà con giáo dân và những tấm lòng hảo tâm. Tất cả làm nên nét đẹp của tình Chúa, tình người trong mùa Đông biên giới giữa Mùa Chay này.
    Cần lắm một bàn tay yêu thương
     28/03/2019 23:27

    Cần lắm một bàn tay yêu thương

    “Hãy phục vụ, đồng hành và ra khỏi mình để đến với anh chị em bệnh nhân đau khổ.” Vì ai cũng có quyền được sống xứng với phẩm giá của con người. Hãy là “đôi mắt cho người mù, đôi chân cho người què.” (G 29, 15).

  • Nói chuyện với một người vô thần về Kitô giáo
     24/05/2019 09:21

    Nói chuyện với một người vô thần về Kitô giáo

    Cách đây không lâu, chủ nghĩa vô thần là một hệ thống tín ngưỡng mà họ không dám nói tên. Ngay cả người hoài nghi hăng hái nhất cũng có lúc miễn cưỡng bảy tỏ niềm tin, hoặc chí ít là đối với những phúc lành là nguồn cội của nhân loại.
    Nói về đức tin với người không tin
     24/05/2019 09:20

    Nói về đức tin với người không tin

    ĐGH Phanxicô đã và đang thể hiện “phong cách nghèo khó” của Thánh Phanxicô Assisi, báo giới gọi đó là “hiện tượng Phanxicô” hoặc “hệ quả Phanxicô”. Quả thật, Giáo hội Công giáo đang “thay da, đổi thịt” nhờ Đức Phanxicô.
  • Phải sống cách nào để làm chứng nhân đích thực cho Chúa Kitô trong hoàn cảnh thế giới ngày nay?
     24/05/2019 09:17

    Phải sống cách nào để làm chứng nhân đích thực cho Chúa Kitô trong hoàn cảnh thế giới ngày nay?

    Mọi thành phần dân Chúa trong Giáo Hội đều có sứ mệnh cao cả là làm chứng tá cho Chúa Kitô trước mặt người đời bằng chính đời sống của mình, bằng việc làm cụ thể phản ánh trung thực mọi giá trị của Tin Mừng Cứu Độ để mời gọi những người chưa biết Chúa, được tin có Chúa nhờ đời sống nhân chứng đích thực của mình.
    Truyền giáo tại Việt Nam hôm nay
     23/05/2019 20:55

    Truyền giáo tại Việt Nam hôm nay

    Người truyền giáo hôm nay cũng sẽ đón nhận Đức Kitô vào đời mình bằng tinh thần nghèo khó. Để rồi, họ sẽ trở thành những người canh thức, giúp mọi người vượt qua sự thống trị của các quyền lực nguy hiểm, để dễ đón nhận Đức Kitô là Đấng cứu chuộc loài người chỉ bằng tình yêu chấp nhận hy sinh đến cùng.
  • Tìm hiểu để thực thi Sứ mạng Loan báo Tin Mừng
     14/05/2019 18:58

    Tìm hiểu để thực thi Sứ mạng Loan báo Tin Mừng

    Trước đây, đã có quan niệm cho rằng việc truyền giáo hay loan báo Tin Mừng là của quí cha, quí thầy, nói chung là của những đấng bậc tu hành, còn người giáo dân thì chỉ lo việc sáng lễ, tối chầu là đủ rồi! Và người giáo dân yên tâm “giữ đạo” như thế là khi chết chắc chắn được về Thiên Đàng…
    Cha Giulio Simoncelli, nhà truyền giáo ở châu Phi
     25/04/2019 08:50

    Cha Giulio Simoncelli, nhà truyền giáo ở châu Phi

    Cha Giulio Simoncelli truyền giáo tại Cộng hòa dân chủ Congo 50 năm. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 80 cha viết một cuốn sách kể lại cuộc đời “tận hiến cho chúa từ trong bụng mẹ”
  • Phỏng vấn Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm nhân dịp Đài Chân lý Á châu (RVA) kỷ niệm 50 năm loan báo Tin Mừng
     08/04/2019 05:01

    Phỏng vấn Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm nhân dịp Đài Chân lý Á châu (RVA) kỷ niệm 50 năm loan báo Tin Mừng

    Nhân dịp Đài Chân Lý Á Châu mừng kỷ niệm 50 năm Loan Báo Tin Mừng 11/4/1969 – 11/4/2019, Ban Việt ngữ – Đài Chân lý Á châu đã có cuộc phỏng vấn Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm, Giám mục Giáo phận Mỹ Tho, Tổng Thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam, Thành viên Bộ Truyền thông Toà Thánh và Thành viên Ban Quản trị FABC-OSC.
    Kinh nghiệm truyền giáo tại Cuba của 3 linh mục Milan
     06/04/2019 10:11

    Kinh nghiệm truyền giáo tại Cuba của 3 linh mục Milan

    Ngày 21/10/2017, lần đầu tiên giáo phận Milano của Ý gửi các linh mục “hồng ân đức tin” đến Cuba. Đó là các cha Adriano Valagussa, Marco Pavan, và cha Ezio Borsani.
  • Giáo dân là chủ thể trong việc rao giảng Tin Mừng
     03/04/2019 20:11

    Giáo dân là chủ thể trong việc rao giảng Tin Mừng

    Trong dụ ngôn các thợ làm vườn nho (xem Mt 20:1-15) Đức Giê-su mời gọi mọi tín hữu, bất luận là ai, vào làm việc trong vườn nho của Ngài. Và với lệnh truyền gởi tới mọi phần tử của Hội Thánh trước khi về trời, Ngài còn khẳng định vườn nho đó chính là toàn thể nhân loại sinh sống trên khắp mặt đất này, với tất cả sự đa diện muôn mầu muôn vẻ của nó.
    Nếu hạt lúa mỳ không chết đi
     26/03/2019 11:19

    Nếu hạt lúa mỳ không chết đi

    “Chay tịnh” khỏi những lo lắng của chúng ta, chúng ta dành chỗ để mang những gánh nặng mới mà Chúa Giêsu cho phép chúng ta mang theo để tình yêu của Chúa có thể nâng những người khác lên.

Đăng ký nhận bản tin
Nhập email để nhận được những tin tức mới nhất từ chúng tôi.
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập46
  • Máy chủ tìm kiếm5
  • Khách viếng thăm41
  • Hôm nay5,023
  • Tháng hiện tại206,830
  • Tổng lượt truy cập2,056,590
Đánh giá website

Quý vị đánh giá website GPLS thế nào?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây