www.giaophanlangson.org

Tiểu Sử Thánh Đaminh Savior - Cậu Bé Phi Thường

Thứ bảy - 05/05/2018 04:58
Ngay từ nhỏ Saviô đã được dậy cho thói quen đọc kinh tối sáng. Em lại ngoan ngoãn dễ vâng lời cha mẹ. Saviô đã trở thành niềm vui cho cha mẹ, đặc biệt những lúc ông Carlô đi làm về, Saviô thường ra đón ba bằng những nụ cười tươi và hôn biết ơn.

Professional assignment writing help from an Australian service with a team of qualified writers, editors and researchers. Get the best Number Souces Phd Dissertation now! 1. Tâm hồn đạo đức từ nhỏ

If you ask us to How Should Conflicts In Team Writing Be Resolved the Write-my-essay-for-me.org professionals will start their work right away. They will get details about the assignment Savio là thánh trẻ rất quen thuộc với nhiều người, nhờ sự phổ biến sách vở của dòng Salesien – Don Bosco.

Affordable papers - buy Borderline Personality Disorder Thesis Statement online! Accessing the benefits of using custom paper writing services for writing quality papers with ease. Order now! Đaminh Saviô được sinh ra chào đời ngày 2-4-1842. Gia đình cậu là gia đình nghèo thuộc nước Ý. Anh chị em gồm 12 người. Nhà nhèo nên gia đình phải di chuyển nơi ở nhiều lần. Năm Đaminh 2 tuổi, gia đình em dọn về Murialdo, một làng thật nhỏ cũng thuộc Castelnuovo d’Asti.

correction dissertation bac 2006 http://www.my-home.sk/?research-paper-electronic-payment-systems Zemyx professional papers written cite sources research paper Ngay từ nhỏ Saviô đã được dậy cho thói quen đọc kinh tối sáng. Em lại ngoan ngoãn dễ vâng lời cha mẹ. Saviô đã trở thành niềm vui cho cha mẹ, đặc biệt những lúc ông Carlô đi làm về, Saviô thường ra đón ba bằng những nụ cười tươi và hôn biết ơn.

Professional custom http://www.econag.it/?cv-dissertation-committee offers custom essays, term papers, research papers, thesis papers, reports, reviews, speeches and dissertations of Khi lên 5 tuổi, Savio đã thích giúp lễ. Cậu nhỏ quá, nhiều khi chủ tế phải đưa lùi đồ lễ ra cạnh bàn thờ cho cậu cất đi. Nhiều ngày cậu đi lễ sớm, phải đứng chờ ngoài trời tuyết, vì cha sở chưa mở cửa nhà thờ.

discrimination essays http://www.vibrantmedia.co.za/en/?academic-papers Lang En uf essay help dissertation on education Cha Gioan Zucca, cha sở ở Murialdo đã nói: “Trong những ngày đầu tiên tôi đến xứ Murialdo, tôi thường thấy một em bé khoảng 5 tuổi theo mẹ đến nhà thờ. Em thật sốt sắng trong nhà thờ và một ngày em tới sớm, dù sương tuyết, tôi thấy em quỳ cầu nguyện trước nhà thờ… Cảm kích trước sự sốt sắng của em tôi đã dò la và được biết em là Đaminh Saviô, con bác thợ rèn Carlô Saviô.

Năm 1849 mới 7 tuổi em đã thuộc lòng giáo lý và sốt sắng đủ điều kiện để được rước Chúa. Làm sao có thể tả xiết ngày vui mừng và trọng đại này của em! Khi được rước lễ lần đầu, cậu dốc lòng 4 điều:

1/ Tôi sẽ siêng năng xưng tội và rước lễ .
2/ Tôi sẽ thánh hoá các ngày lễ trọng.
3/ Chúa Giêsu và Mẹ Maria là những người bạn thân nhất của tôi.
4/ Tôi thà chết chứ không phạm tội.

Học xong tiểu học lúc 10 tuổi, vì nhà ở xa phố nên Saviô phải đi bộ 18 cây số để tới trường, cậu rất hăng hái không ngại hy sinh để đi học. Một ngày kia, có ông già thấy bé thường đi bộ một mình đi học, ông hỏi cậu:

- Con đi học một mình, đường vắng mà con không sợ à?

- Cậu trả lời: “Cháu đâu có đi một mình, có Thiên Thần Bản mệnh cùng đi với cháu mà”!

Lên 12 tuối, năm 1853 gia đình Đaminh Saviô phải dọn về Mondonio và cũng chính năm đó Saviô gặp được cha Don Bosco, cậu nói: “Con muốn làm linh mục”. Đaminh Saviô đã bày tỏ cậu là tấm vải trong tay người thợ may lành nghề là cha Don Bosco để Ngài cắt thành tấm áo đẹp dâng Chúa.

Khi được tiếp xúc với Don Bosco, Saviô đã tìm thấy con đường lên thánh là “Phụng sự Chúa trong vui vẻ”.

2. Lên 14, Savio nhập trường của cha Bosco

Với sự hướng dẫn của cha, cậu đã nên thánh. Savio luôn thân thiện, vui vẻ, khôn ngoan, chu toàn bổn phận, giúp đỡ bạn học, đưa về đàng lành… Cậu có lòng tôn kính Thánh Thể và Đức Mẹ cách đặc biệt. Cám ơn sau rước lễ rất sốt sắng .

Trong trường, cậu được phép tổ chức hội Đức Mẹ Vô nhiễm, lôi kéo bạn học tôn kính Đức Mẹ. Về sau, khi cha Bosco lập dòng, 22 em trong hội Mẹ Vô nhiễm đã nhập dòng mới này.

Vào chiều hôm ấy 8 tháng 12 năm 1854, trong dịp Đức Thánh Cha công bố tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, qua lời khuyên của cha giải tội, Đaminh Saviô đã tới trước bàn thờ Đức Mẹ, tuyên lại lời hứa em đã làm vào dịp rước lễ lần đầu như sau:

“Lạy Mẹ Maria, con dâng cho Mẹ trái tim Con. Xin Mẹ làm cho nó luôn thuộc về Mẹ. Giêsu Maria, xin hãy luôn là bạn của con! Xin để con chết còn hơn là phạm tội”!

Cha thánh Don Bosco khi viết về tiểu sử của cậu đã ghi như sau: “Ở lứa tuổi học trò việc bỏ học đi chơi hay a dua bạn bè thường xảy ra. Với Saviô cậu cũng bị quyến rũ trốn học đi chơi… Saviô đã tìm hết cách để chối từ nhưng các bạn cố lôi cuốn cậu, thuyết phục cậu chẳng có tội lỗi gì khi làm thế…

Cuối cùng Saviô đành phải nói, cậu sẽ đi nhưng để cậu về xin phép ba mẹ đã… Thế là cậu thoát được những mời mọc mà thường tình các bạn trẻ khó má tránh thoát”.

Khi Saviô lên trung học, Saviô phải ra ngoài học, vì trong nhà không có lớp. Thời gian ấy, Đaminh Saviô đã thể hiện một hành vi thật là can đảm và anh hùng. Đó là giữa bạn bè có hai người đã cãi vã hận thù và quyết ném đá nhau cho đến chết.

Saviô cố gắng giải hòa nhưng không xong. Cậu đành xin hai bạn cho theo đến nơi ném đá. Tới nơi đã hẹn, Saviô làm chuyện mà không có ai tưởng nổi: Cậu chia khoảng cách để hai người đứng đối diện nhau; mỗi người đã cầm sẵn trong tay 5 cục đá, rồi Saviô lên tiếng.

- Trước khi các bạn thi hành cuộc thách đấu, tôi muốn các bạn hoàn thành điều kiện tôi đề nghị.

Nói đoạn, cậu rút cây Thánh Giá nhỏ đeo ở cổ, giơ cao lên, rồi nói:
- Tôi muốn hai bạn nhìn thẳng vào Chúa chịu đóng đinh, để rồi, trong khi ném một viên đá vào tôi, bạn hãy dõng dạc nói các lời sau đây: “Chúa Giêsu Kitô vô tội đã chết khi tha thứ cho những kẻ đóng đinh ngài, còn tôi kẻ có tội lại muốn xúc phạm đến Ngài và thực hiện một việc báo thù nghiêm trọng”.

Nói xong, cậu đến quì gối trước anh bạn đang hằm hằm sát khí mà nói:

- Bạn hãy ném đá tôi đi.

Anh bạn nhanh nhảu nói:

- Không, không bao giờ. Tôi không có chuyện gì chống lại bạn và tôi sẵn sàng bảo vệ bạn nếu thằng kia làm hại bạn.

Nghe thấy vậy, Saviô chạy sang anh bạn khác và cũng dùng những lời như trước.
Anh bạn này cũng ngỡ ngàng và nói giọng run run:

- Saviô là bạn của mình, mình sẽ không làm hại bạn! Nếu thằng chó chết kia làm hại bạn tôi sẽ giết nó!

Khi ấy Đaminh Saviô đứng lên, và nói:

- Cả hai bạn đều sẵn sàng liều thân chết để bảo vệ tôi, một người tội lỗi, tại sao các bạn lại không thể tha thứ cho nhau, vì chính Chúa đã chết để cứu linh hồn các bạn?
Trước lòng can đảm ấy, hai tên đã ôm lấy Saviô và ôm lấy nhau, tha thứ cho nhau, và đã trở thành bạn của nhau.

Quyết tâm sống thánh đã làm Saviô âm thầm hy sinh chịu nóng lạnh của thời thiết khắc nghiệt làm sức khỏe cậu suy yếu và ngã bệnh. Vì kém sức khoẻ, Savio đã rời trường sau 2 năm sống rất ngoan ngoãn ở đây.

3. Về gia đình chữa bệnh và qua đời

Ngày 1-3-1857 Saviô phải giã từ nhà cha Don Bosco để về gia đình trị bệnh.
Trên giường bệnh Saviô đã vui nhận mọi sự trong niềm tín thác vào Chúa và Đức Mẹ như những người bạn đường của cậu. Chiều ngày 9-3-1857, Saviô đã lãnh nhận Bí Tích sau cùng để về cùng Chúa và Đức Mẹ.

Cậu qua đời khi lên 15 tuổi. Khi cậu gần chết, cậu xin cha cậu đọc kinh cầu đi đàng cho người hấp hối. Đột nhiên, mặt cậu vui tươi, cậu nói: “Con đang được thấy cảnh đẹp tuyệt vời”.

Saviô chết đi nhưng cậu đã trở thành tấm gương soi cho giới trẻ, một cuộc sống bình thường nhưng chu toàn nghĩa vụ của người trẻ là học sinh… và làm tông đồ cho giới trẻ.
Saviô đã thể hiện nhiều phép lạ nên ngày 5 tháng 3 1950, Đức Thánh Cha Piô XII tuyên phong Á thánh cho Đaminh Saviô. Ngày 12 – 6 – 1954 cũng Đức Thánh Cha Piô XII tuyên phong hiển thánh cho Đaminh Saviô.

Trong lễ phong hiển thánh cho Saviô, Đức Thánh Cha đã trình bầy Saviô như là một thiếu niên mảnh khảnh, với một thân xác yếu đuối nhưng có một tâm hồn cương nghị đầy khát vọng tận hiến bản thân cho Tình yêu siêu việt của Chúa Kitô. Là học trò của Cha Thánh Gioan Bosco, Saviô đã hiểu được sống thánh là chu toàn bổn phận trong niềm vui để phụng sự Thiên Chúa và tha nhân”.

Tác phẩm tươi đẹp nhất của khoa giáo dục Salesien  

“Một tấm gương sáng của các thiếu niên trong thời đại này, cậu đã giữ chọn tấm áo Rửa tội cho tới giây phút cuối cùng, trong cái cuộc sống ngắn ngủi cậu đã nâng mình lên để không vướng một tì ố nào: thật cậu nhỏ này thật là một đấng thánh."
Thánh Piô X  

“Don Bosco xuất hiện giữa chúng ta với một cậu bé, hai cha con tay trong tay,  cậu học sinh của Ngài thật là bé nhưng đồng thời cũng vĩ đại thay. Đa-Minh Saviô! Cậu là một trong những đóa hoa đầu mùa của phương pháp giáo dục Don Bosco, cậu là bông hoa tươi đẹp hơn cả, bông hoa đầu mùa…”

PIÔ XI  

“Trước mặt chúng ta hình ảnh tươi đẹp của ĐAMINH SAVIÔ, cậu thiếu niên đáng yêu, không sức mạnh của thân xác, nhưng tâm hồn cậu, với đức khiết trinh và lòng mến dạt dào, luôn hướng về tình yêu của Đấng Quyền phép: Chúa Giêsu Kitô."Ở trong trường của Cha dẫn đàng cậu, Cha Gioan Bosco, cậu đã học được thế nào là nguồn vui phụng sự Chúa và yêu mến đồng loại: đó là những bí quyết kỳ diệu của việc Tông đồ.”
 
Những ngày diễm phúc của Đaminh Saviô  


Sinh ngày:                             02/04/1842

Rửa tội ngày                          02/04/1842

Chịu lễ lần đầu ngày                08/04/1949

Thêm sức ngày                        13/04/1853

Vào nhà Cha Thánh Bosco         29/10/1854

Qua đời ngày                           09/03/1857

Được phong đáng kính ngày       09/07/1933

Được phong Á Thánh ngày          05/03/1950

Được phong Hiển Thánh ngày      12/06/1954
PIÔ XII
  
 

ĐA MINH SAVIÔ mở mắt chào đời ngày 2 tháng 4 năm 1842, trong một buổi sáng đẹp trời về mùa xuân, tại làng Riva, thuộc tỉnh Chiêra, ở mạn bắc nước Ý. Dân làng ở Riva vốn mộ đạo, nên không bao giờ chịu để con cái họ phải sống lâu ngày dưới ách tội lỗi: ngay khi có thể, họ liền tìm cách cho đứa trẻ sơ sinh được lĩnh nhận dấu hiện của Chúa Ki-tô nơi giếng rửa tội. Cũng vì tập tục tốt đẹp này mà Đa-Minh Saviô đã được chịu phép rửa ngay chiều hôm cậu sinh ra.Cha cậu, ông Carôlô Saviô, hồi trước làm nghề nông, sau đã trở thành một bác phó rèn tầm thường trong làng Riva, còn mẹ cậu thì sống về nghề thêu. Cậu là con thứ của gia đình mười người con, nhưng vì người con trưởng chết ngay sau khi sinh vài ngày nên cậu đã trở thành anh cả trong gia đình.
Năm cậu mới được hai tuổi, vì thiếu công ăn việc làm, cha cậu đã phải bỏ làng Riva, đem cả gia đình tới sinh sống ở Murialdô, một xóm nhỏ ở sát cạnh làng Riva. Gia đình Saviô đã phải ở đó đến chín năm, và mọi người ở đây còn nhớ rất rõ về cậu Đa-Minh Saviô.

Ngay khi cậu mới bập bẹ biết nói, mẹ cậu, là một giáo hữu rất sốt sắng, đã dậy cậu đọc những kinh nguyện dễ nhất. Chẳng bao lâu, cậu đã biết đọc thuộc lòng một mình. Ở vào cái tuổi mà các trẻ em chỉ biết nô đùa, Saviô lại chỉ thích lui vào một góc nhà để cầu nguyện.

Trong gia đình Saviô, mọi người có thói quen bao giờ cũng đọc kinh trước khi ngồi vào bàn ăn. Nếu đôi khi người ta có quên việc đó thì Saviô liền nhìn 
cha cậu và ngoan ngoãn thưa: “Ba ơi! Chúng ta quên chưa xin Chúa chúc phúc cho bữa ăn của chúng ta”. Và người ta liền chữa lại sự sơ xuất đó ngay. Tuy vậy, có một ngày kia Saviô đã không dám nói gì cả.


Hôm đó nhà có khách. Đến bữa ăn ông khách ngồi ngay vào bàn và đánh chén một cách ngon lành, khác nào một con ngựa hay một con chó đói lả vì mới đi xa về. Thấy ông khách không thèm làm ít là một dấu Thánh giá, Saviô lủi thủi bỏ bàn ăn và đến một mình trong xó nhà.
Khi ông khách ra về, ông Carôlô liền hỏi con: “Tại sao lúc nãy con không ngồi ăn với chúng ta?”. Saviô ngượng nghịu trả lời: “Thưa ba con không muốn ở gần ông khách đó, vì ông ta ngồi vào bàn ăn chẳng khác gì con vật cả!”
Cậu Thánh trẻ tương lai đã tỏ rõ tâm hồn cậu đáng yêu chừng nào, và nhờ đó ta cũng biết rằng suốt đời cậu, cậu chỉ ao ước được phụng sự Chúa trước hết mọi người khác.

Đó thật là một bài học hay cho trẻ em cũng như cho người lớn!
 
MỘT CẬU BÉ ĐẦY HỨA HẸN  

Hạnh phúc của Saviô không phải chỉ là được cầu nguyện lâu giờ với Thiên Chúa, mà còn là được tới nhà thờ nữa. Buổi đầu cậu đi với mẹ, rồi sau ít bữa khi đã thuộc đường, cậu đi một mình.
 
Năm chưa đầy sáu tuổi, câu đã biết giúp lễ! Nhưng cậu rất buồn chán vì thấy mình thấp bé: cậu có thể bưng hai ve rượi và nước một cách dễ dàng nhưng đến cuốn sách lễ to tướng thì… thật là khổ hết chỗ nói! Cậu đã phải kiễng chân mãi mới với tới bàn thờ. Cái thú lớn nhất mà Cha Sở có thể ban cho cậu chính là đẩy cuốn sách ra sát mép bàn thờ để cậu có thể với tới và ôm sang bên kia bàn thờ. Cha Sở hiểu như vậy và Ngài thường làm như thế luôn!

Một buổi sáng mùa đông, vừa mở cửa nhà thờ, Cha Sở Zucca đã vô cùng bỡ ngỡ khi thấy cậu giúp lễ nhỏ xíu của Ngài đã quỳ trước cửa từ bao giờ! Dù trời lạnh buốt, Saviô vẫn quỳ ở đó, cầu nguyện với cả tấm lòng sốt sắng, không buồn để ý đến những cánh tuyết cuộn bay lả tả đã phủ đầy trên mình cậu, biến cậu thành một người tuyết bé nhỏ!
Cha Sở đã gặp cậu như thế rất nhiều lần… đến nỗi Ngài đã phải nghĩ rằng hẳn là chú bé này phải yêu mến Chúa Giêsu lắm mới làm như vậy!

Và quả thật Đa Minh Saviô rất yêu mến Chúa.

ĐA MINH SAVIÔ cũng rất yêu mến cha mẹ cậu, Mẹ cậu đã nói về cậu:“Không bao giờ nó làm mất lòng tôi một tý nào cả”. Còn cha cậu, ông đã gọi cậu là “Thiên thần nhỏ của cha”.

Mỗi khi đứa con nhỏ của ông thấy ông đi làm về nó đều chạy tới, nhảy lên ôm lấy cổ ông. Rồi nắm tay cha, Saviô đi cạnh ông và nói: “Ba thân mến của con! Chắc ba mệt lắm nhỉ? Ba làm việc cho con nhiều quá, còn con, con chỉ biết nô đùa cả ngày thôi hà! Nhưng ba ạ, con sẽ xin Chúa ban cho cha được mạnh khỏe và cho con được ngoan ngoãn luôn!”. Nghe những lời đó cha cậu rất sung sướng  và quên hết cả mệt nhọc.

Chúa nhân lành không thể không chúc phúc cho một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy! Ngài đã ban cho Saviô ơn huệ lớn nhất, đó là ơn ngự vào lòng cậu ngay ở tuổi mà không ai được phép đón rước Ngài.

Thật thế, Đa Minh Saviô mới có bảy tuổi mà cậu đã thuộc lòng tất cả các giáo lý căn bản trong đạo và đã hết lòng ao ước được chịu lễ lần đầu. Khốn thay! Giáo luật thời đó không cho phép trẻ em rước lễ trước năm 11 tuổi!... Làm thế nào bây giờ? Cha Sở Zucca cũng rất muốn chiều theo ý muốn của cậu bổn đạo nhỏ trong xứ Ngài, nhưng  còn sợ các cha Sở các họ lân cận bàn ra tán vào. Vì thế, Ngài đã tới gặp và bàn hỏi với các vị này. Trong một phiên họp, Ngài đã trình bày với họ về trường hợp đặc biệt của cậu bé Saviô: khôn ngoan, đạo đức, thuộc kinh bổn, đói khát Bánh Thiên Thần… như vậy không lẽ phải bắt cậu phải chờ những bốn năm nữa mới cho cậu rước Chúa!... Kết cục, Cha Sở họ Murialdô đã vô cùng sung sướng thấy các linh mục bạn cũng đồng ý ban cho Đa Minh Saviô ơn trọng được rước Chúa ngay trong tuổi này! Hẳn là Thiên Chúa đã xui khiến các Cha Sở không ít, để các ngài đồng lòng tán thành việc này.

NGÀY RƯỚC LỄ LẦN ĐẦU   

Một buổi sáng đẹp trời trong Mùa Chay Cả, Cha Sở Zucca đã cho Saviô hay: “Con hãy dọn mình trước đi! Chúa nhật Phục Sinh tới này con sẽ được rước lễ lần đầu với các trẻ em khác trong họ nhà!”.Saviô không cầm nổi sự vui mừng nữa! Được rước Chúa ngay năm nay! Thật là may mắn! Lập tức, cậu liền bắt đầu sốt sắng dọn mình, và cậu còn muốn ngoan ngoãn hơn những ngày thường nữa, dù đó không phải là chuyện dễ!

Chiều hôm trước ngày diễm phúc, cậu đã rụt rè tiến đến bên mẹ và nhỏ nhẹ thưa: “Mẹ ơi! Mai con sẽ được chịu lễ lần đầu. Xin mẹ tha cho con tất cả những điều lầm lỗi. Con xin hứa với mẹ từ nay con sẽ ngoan  ngoãn hơn, sẽ chăm chỉ học hành trong lớp và chịu khó vâng lời ở nhà!”. Mẹ cậu vô cùng cảm động, nghẹn ngào không nói lên lời, để mặc nước mắt trào ra… Khó nhọc lắm bà mới nói được vài lời, tay ghì chặt con vào lòng:“Con yêu của mẹ! Con hãy yên trí! Mẹ đã tha cho con tất cả rồi! Con hãy cầu xin Chúa giữ gìn linh hồn con luôn trong trắng, hãy cầu cho ba con và cho cả mẹ nữa”.

Yên lòng, cậu bé của chúng ta liền đọc kinh tối rồi lên giường ngủ. Nhưng cậu cảm thấy quá sung sướng khi nghĩ tới ngày mai, đến nỗi gần như không nhắm mắt được trong đêm đó.

Hôm sau, ngày Lễ Phục Sinh, vừa tảng sáng, cậu đã trỗi dậy trước mọi người. Người ta mặc cho cậu một bộ đồ mới và đeo băng tay cho cậu. Rồi cha mẹ, họ hàng của cậu đều theo cậu tới làng Castelnuôvô, nơi sẽ cử hành nghi lễ. Họ đạo Murialdô quả là diễm phúc vì chính tại đây, Thánh Gioan Bosco, nhà giáo dục lỗi lạc và là một Cha thánh nổi danh, có công lớn nhất trong việc thánh hóa Đa Minh Saviô, cũng đã rước lễ lần đầu ở đây.

Dù phải đi bộ những bốn cây số gia đình cậu cũng đã tới nơi sớm nhất, lúc mà nhà thờ vẫn chưa mở cửa! Đối với cậu bé sắp được rước lễ của chúng ta, như thế chẳng thiệt thòi gì cả… Cứ theo thói quen, cậu quỳ ngay xuống trước cửa nhà thờ và bắt đầu cầu nguyện.
Nghi lễ này long trọng không kém gì những nghi lễ của những người lớn. Mẹ Saviô cầu cho con bà: còn người cha thì lúc nào cũng chăm chú nhìn Saviô. Cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu và em Đa Minh Saviô mới cảm động làm sao! Cuộc gặp gỡ đó êm đềm đến nỗi lễ nghỉ đã kết thúc sau 5 giờ đằng đẳng mà cậu bé cũng không hề hay biết gì cả! Chậm rãi, các trẻ khác đứa nọ tiếp đứa kia đều đã ra gặp cha mẹ chúng ở ngoài sân nhà thờ. Duy có Đa Minh Saviô là quỳ ở đó, trơ trọi giữa hàng ghế dài, đầu cúi xuống, tay chắp lại. Cha Sở Zucca phải từ từ bước lại, báo cho cậu biết là cha mẹ cậu đang đợi ở ngoài, cậu bé mới sửng sốt đứng lên, mỉm cười rồi nhẹ nhàng bước ra gặp cha mẹ và họ hàng. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm như muốn bay bổng lên Trời… Đó phải chăng vì cậu vừa ăn chính Bánh Thiên Thần và vì tâm hồn cậu trong sạch như một bông huệ trắng tinh?

Vừa trở về nhà, Saviô vội tìm cuốn sổ để ghi những kỉ niệm. Những kỉ niệm của ngày hôm nay không phải là những kỉ niệm đẹp nhất đời cậu sao?

Và, với bàn tay học sinh run run vì cảm động, cậu đã viết những hàng này trên một tranh giấy trắng tinh:
“Đây là những quyết định mà em, Đa Minh Saviô đã chọn trong năm 1849, nhân dịp chịu lễ lần đầu lúc 7 tuổi:

1. Em sẽ năng xưng tội và sẽ chịu lễ tất cả mọi lần cha giải tội cho phép.
2. Em muốn thánh hóa những ngày lễ.
3. Bạn của em sẽ là Chúa Giêsu và Mẹ Maria.
4. Thà chết chẳng thà phạm tội.

Những quyết định anh dũng này, Saviô không phải chỉ viết ra cho vui mà suốt đời cậu đã không ngừng giữ chọn! Và chính vì cậu đã giữ chọn cả 4 điều trên mà cậu đã trở nên một vị thánh.

Hỡi các em nhỏ trai, gái đang đọc anh, các em có luôn luôn giữ chọn lời hứa của các em như thế chăng?

Tiện thế, anh muốn khuyên riêng những em nào chưa chịu lễ lần đầu: khi nào ngày hạnh phúc đó đến, các em hãy “mượn” của Đa Minh Saviô 4 điều quyết định trên, các em hãy cẩn thận ghi 4 điều đó vào sách học và với sự trợ giúp của Chúa Giêsu, của Mẹ Maria, cũng như của “anh cả Saviô”, các em hãy cố gắng giữ chọn trong cả đời các em, như thế, anh dám quả quyết với các em rằng rồi đây các em cũng là những Thánh Trẻ, những Saviô của đất Việt mến yêu…
Nếu con là một con chim nhỏ
   


Sau khi rước lễ lần đầu, Đa Minh Saviô vẫn tiếp tục theo học ở nhà xứ của Cha Sở họ Murialdô, nhưng tới năm 10 tuổi, cậu phải nghĩ đến việc đi học ở trường làng. Khốn thay trường làng lại ở mãi Castelnuôvô, tức là cách xóm Murialđô những 4 cây số! Ở trọ nhà người ta, Saviô không dám nghĩ đến truyện đó, vì cha cậu phải khó khăn lắm mới nuôi sống nổi một gia đình đông con như vậy.
“ Ôi nếu con là một con chim nhỏ, Saviô than thở, con sẽ bay tới Castelnuôvô mỗi sáng và mỗi chiều… Như thế, con sẽ có thể tiếp tục theo học…”
-Nhưng con không phải là một con chim! Bà mẹ nói. Vì thế, tốt hơn là con đừng nghĩ tới việc theo học nữa! Với lại, con gầy yếu thế này thì làm gì được! Này, con trông! Những cánh tay của con gầy trơ cả xương ra đây này!

-Mẹ cứ để con thử xem nào, Saviô nài nẵng, biết đâu đi bộ chân con lại chẳng khỏe hơn!

- Nhưng, bà mẹ lo lắng nhìn con, con hãy nghĩ lại đi! Đi bộ những 16 cây số… mà ngày nào cũng vậy!

- Nhưng, thưa mẹ, con mười tuổi rồi mà!

- Dù sao mẹ tin rằng con cũng không đi bộ xa như thế được đâu!

- Con van mẹ đấy! Xin mẹ cho con thử ít bữa, chứ bắt con phải bỏ học luôn, con tiếc lắm, mẹ à! Con van mẹ đấy!

Saviô nài nẵng quá đến một chiều kia, cha cậu đã phải xiêu lòng nói với mẹ cậu:

-Thôi, thì mình cứ để cho con nó thử! Tôi xem nó cũng có vẻ khá dai sức đấy! Với lại sau này nếu nó chịu không nổi thì bấy giờ mình cho nó thôi học luôn cũng không muộn mà.

Thế là ngày 21 tháng 6 năm 1852, nhằm đúng ngày lễ Thánh Lu-y đệ Gông-gia-ga, Đa Minh Saviô bắt đầu khởi hành từ Murialdô tới Castelnuôvô. Dù đường dài lại lắm đá sỏi nhưng vì tiết kiệm, Saviô cũng không dám đi giầy mà phải đeo trên vai. Tại trường làng, Saviô theo học lớp ba tiểu học, và chẳng bao lâu cậu chiếm được vị trí đầu lớp.

Con đường mà Đa Minh Saviô phải đi mỗi ngày bốn lần đó vốn nổi tiếng là lắm trộm cướp. Dù thế, cậu học trò cam đảm của chúng ta cũng không biết sợ là gì. Mùa hè cũng như mùa đông, dưới trời mưa lạnh cũng như dưới trời nắng gắt, cậu vẫn hăng hái bước đều trên khoảng đường dài đặc và vắng tanh này, khác nào một đứa trẻ coi sự đến trường là một hạnh phúc lớn lao!

Biết bao nhiêu học sinh nam cũng như nữ, có thể lấy Saviô làm gương, nhất là những học sinh sống ở tỉnh thành và chỉ cần đi mấy bước là tới trường.
Bởi đâu Saviô đã có can đảm và hăng hái đến trường như vậy? Các em sắp được biết đây…

Một buổi chiều mùa hạ, trời nóng như thiêu lửa đốt, cậu học trò dũng cảm của chúng ta đang hăng hái bước về Castelnuôvô. Giữa đường, cậu gặp một người lạ mặt đi cùng chiều với cậu. Khi tới bên Saviô, người này bắt đầu hỏi chuyện cậu:

-Này, em nhỏ! Đi một mình trên con đường hoang vắng này mà em không sợ sao?

- Dạ thưa ông, Saviô trả lời, cháu có đi một mình đâu!

- À, người lạ hỏi lại. Thế em đi với ai vậy?

- Dạ, với Thiên thần Bản mệnh của cháu! Cháu đi đâu Ngài cũng đi theo cháu cả…

Người lạ sửng sốt trước câu trả lời bất ngờ của cậu, lại hỏi tiếp:

-Nhưng dù sao, mỗi ngày phải đi đến bốn lần như thế này để tới Castelnuôvô, chắc em cũng cảm thấy mệt chứ?

- Ồ, thưa ông, Saviô tươi cười trả lời, khi người ta làm việc cho một ông chủ trả công rất hậu thì người ta còn biết mệt là gì nữa chứ!

- Thế ra em đi làm công hở?

- Dạ, vâng! Cháu làm  công cho Chúa! Ngài đã phán là Ngài sẽ thưởng công cho cả những ai cho kẻ khác một cốc nước lã vì danh Ngài.

Nghe những lời đó, người lạ hiểu rằng cậu học trò đang ở bên ông không như những đứa học trò khác. “Một đứa bé còn trẻ thế này mà đã biết lý luật như vậy, ông tự nhủ, thì thế nào một ngày kia người ta cũng phải bàn tới nó”Và ông đã không lầm!
The best place to buy go here, and how to order your own for colleges and universities. Từ khóa: thói quen, ngoan ngoãn, vâng lời, cha mẹ, trở thành, đặc biệt, đi làm, nụ cười

http://littlemaichauhomestay.com/custom-essay-writing-cheap/ by Best Writing Experts UK. dissertation writing Help offered by Quality Custom writing service. Exclusive discount offers, Up to 45% OFF Những tin mới hơn

When you need a smart help with any kind of essays, leave the writing job to enter site company. Number of years of experience together with well Những tin cũ hơn