www.giaophanlangson.org

Nữ tu giữa đời – Lễ Đức Mẹ Dâng Mình

Thứ hai - 20/11/2017 05:20
Đức Maria đã được Thiên Sứ Gabriel vừa chúc mừng vừa động viên: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà” (Lc 1:28).
Nữ tu giữa đời – Lễ Đức Mẹ Dâng Mình

Nữ tu giữa đời – Lễ Đức Mẹ Dâng Mình

Maria – Mẹ Chúa Trời

Khiêm nhu, nhân hậu, một đời xin vâng

enter site Yêu người, mến Chúa hết lòng

go site Cầu xin Đức Mẹ dẫn đường tin yêu

click here Lễ Đức Mẹ Dâng Mình còn được gọi là ngày “Pro Orantibus” (Ngày Cầu Nguyện). Trong dịp lễ này, Giáo Hội cầu nguyện cho ơn gọi tu trì, ơn gọi sống thánh hiến cho Thiên Chúa qua lời cầu nguyện liên lỉ, giữ thinh lặng, sống ẩn dật để có thể chỉ “nói với Chúa và nói về Chúa”.

Ai cũng biết rằng Đức Mẹ sống đời hôn nhân, không đi tu ngày nào, chẳng khoác tu phục, cũng chẳng công khai tiên khấn và vĩnh thệ, nhưng các lời khấn luôn được Đức Mẹ tuân giữ triệt để. Như vậy, Đức Mẹ như một nữ tu giữa đời thường, nhưng nổi trội về đường nhân đức, là mẫu gương cho mọi người, nhất là đối với các giáo sĩ và tu sĩ. Tất nhiên Đức Mẹ cũng là mẫu gương cho giáo dân trong việc tận tụy hy sinh và phục vụ gia đình.

Con số 0 có gì đó rất đặc biệt. Số 0 là “chẳng có gì”, nhưng số 0 lại cần thiết và có giá trị cao dần khi nó đứng sau một con số nào đó. Thật là kỳ diệu! Đức Mẹ luôn coi mình là “số không”, bởi vì Đức Mẹ chỉ dám nhận mình là “nữ tỳ của Thiên Chúa” (Lc 1:38), nhưng “con số không” đó rất giá trị, và nữ tỳ đó thật là vĩ đại!

Lễ Đức Mẹ Dâng Mình là dịp để chúng ta tự “nhìn lại” động thái của mình đối với Thiên Chúa, để có thể kịp chấn chỉnh. Chúng ta không theo văn hóa và luật lệ Do Thái, nhưng chúng ta cũng đã được dâng cho Thiên Chúa khi lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy theo luật Công giáo. Tuy còn nhỏ, chúng ta chẳng biết gì, nhưng cha mẹ đã thay chúng ta tuyên xưng tin kính MỘT Thiên Chúa Ba Ngôi và từ bỏ ma quỷ. Thật là diễm phúc!

Thực sự đó là cách thức mà cha mẹ đã dâng chúng ta cho Thiên Chúa, và suốt đời chúng ta chỉ được phép tôn thờ và phụng sự một mình Ngài mà thôi, bởi vì chính Thiên Chúa cũng đã truyền lệnh: “Ngươi không được có thần nào khác đối nghịch với Ta” (Xh 20:3). Không chỉ vậy, chúng ta còn không được kêu Danh Chúa vô cớ: “Ngươi không được dùng danh Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi một cách bất xứng, vì Thiên Chúa không dung tha kẻ dùng danh Người một cách bất xứng” (Đnl 5:11). Đó là giới răn thứ nhất và thứ nhì trong Thập Giới mà Thiên Chúa ban truyền từ ngàn xưa.

Hôn nhân là bí tích, kết hôn là tạo lập một gia đình. Vợ chồng trở thành cha mẹ, là cha mẹ vì có con cái, và chính con cái là gạch-nối-yêu-thương của cha mẹ, kết quả của tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa, cha mẹ có công sinh dưỡng nhưng tất cả vẫn do tác động của Thiên Chúa. Cha mẹ muốn dâng “hoa trái thánh thiện” cho Thiên Chúa. Khi ông bà Gioakim và Anna đem con gái lên Đền thờ để kính dâng Thiên Chúa theo luật dạy, Nhi Nữ Maria mới tròn 3 tuổi, chắc hẳn cũng chưa hiểu gì. Tuy nhiên, càng khôn lớn thì Nhi Nữ càng nhận thức được sự dâng mình để phụng sự Thiên Chúa. Đó là tấm gương sáng để chúng ta soi chung mà tự “trang điểm” lại dung nhan của mình cho phù hợp với ơn gọi Kitô hữu: HOÀN THIỆN và NÊN THÁNH. Những người tu trì lại càng phải “soi” nhiều hơn và kỹ hơn!

Từ thuở nhỏ, Đức Mẹ đã được dâng cho Thiên Chúa và trở thành Người-của-Thiên-Chúa. Tương tự, mỗi chúng ta cũng đã được dâng cho Thiên Chúa và hoàn toàn thuộc về Ngài, vì Ngài thực sự là chủ nhân: “Chính Ngài đã tạo dựng trái đất với muôn vật khắp nơi” (Nkm 9:6). Bức tượng không thể không theo ý của nhà điêu khắc, bản nhạc không thể không theo ý của nhạc sĩ, bài thơ không thể không theo ý của thi sĩ, bức tranh không thể không theo ý của họa sĩ,…

Kinh Thánh cho biết sấm ngôn của Đức Chúa: “Hỡi con gái Sion, hãy vui sướng reo hò, vì này Ta đang đến để ở lại giữa ngươi. Ngày ấy, nhiều dân tộc sẽ gắn bó cùng Đức Chúa: Chúng sẽ thành dân thánh của Ta, và Ta sẽ cư ngụ ở giữa ngươi” (Dcr 2:14-15). Đó là lời tiên báo về Đức Maria, một thụ tạo hoàn hảo của Thiên Chúa, được tuyển chọn để làm Mẹ của Thiên Chúa và Mẹ của chúng sinh – hoàn toàn trái ngược với Bà Tổ Eva, dù bà cũng là “mẹ của chúng sinh”.

Chưa hết, sấm ngôn của Đức Chúa cho biết thêm: “Đức Chúa sẽ lấy Giuđa làm cơ nghiệp, đó là sở hữu của Người trên Đất Thánh và Người sẽ lại tuyển chọn Giêrusalem. Hỡi mọi xác phàm, hãy lặng thinh trước nhan Đức Chúa, bởi vì Người tỉnh giấc và ra khỏi Nơi Thánh của Người” (Dcr 2:16-17). Ôi, Thiên Chúa thực sự quá vĩ đại, vượt ngoài tầm hiểu biết của phàm nhân. Và chúng ta chỉ còn biết cúi đầu thờ lạy Ngài là Chúa Tể của muôn loài, Đấng quan phòng và tiền định mọi sự – kể cả đau khổ và cái chết.

Khi hết thời gian ở trong khuôn viên Đền Thờ, Thiếu nữ Maria trở về và được đính hôn với Chàng Giuse trầm tư thánh thiện, và rồi Sứ thần Gabriel loan báo Hỉ Tín về việc thụ thai và làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Đức Maria quá bất ngờ, bởi vì luôn nhận thức rõ ràng là mình “không biết đến việc vợ chồng” (Lc 1:34), nhưng Đức Mẹ vẫn “xin vâng cho trọn Thiên Ý” (Lc 1:38). Được vâng Ý Chúa, rồi quá đỗi vui mừng, Đức Maria đã phải thốt lên lời tán tụng: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!” (Lc 1:49).

Thật là diễm phúc cho Cô Maria, nhưng tại sao Cô được diễm phúc? Bởi vì Đức Mẹ không chỉ đã hoàn toàn tin tưởng và vâng lời, mà Đức Mẹ còn diễm phúc khác nữa, điều mà Chúa Giêsu đã xác định rạch ròi: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa” (Lc 11:28). Ai biết lắng nghe và giữ Lời Chúa thì cũng được diễm phúc như vậy. Chuyện tưởng chừng rất khó tin nhưng lại hoàn toàn có thật, sự thật minh nhiên trăm phần trăm.

Kinh Thánh cho biết rằng trong lúc Chúa Giêsu còn đang nói với đám đông, có mẹ và anh em của Ngài đứng bên ngoài tìm cách nói chuyện với Ngài. Có kẻ đã phải sốt sắng thưa ngay: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy” (Mt 12:47). Nghe vậy nhưng Ngài vẫn tỏ ra thản nhiên, xem chừng như “vô tình” lắm, rồi Ngài đáp lại bằng một câu nghi vấn: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” (Mt 12:48). Chả ai hiểu ất giáp gì ráo trọi! Thiên Chúa luôn có những động thái vượt ngoài và vượt trên tầm hiểu biết của trí tuệ phàm phu tục tử như chúng ta.

Sau đó, Ngài giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai THI HÀNH ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy LÀ anh chị em tôi, là mẹ tôi”(Mt 12:49-50). Điều kiện trở thành “người thân của Chúa” không khó, mà rất đơn giản: THI HÀNH Ý CHÚA. Và đó chính là đức vâng lời: Vâng lời vô điều kiện, không so đo, không tính toán, sẵn sàng và mau mắn. Trong ba lời khấn của các tu sĩ, vâng lời đứng hàng đầu, vì “vâng lời TRỌNG hơn của lễ” (1 Sm 15:22 và Tv 50:8-9). Vâng lời là nhân đức có liên quan ba đức đối thần (Tin, Cậy, Mến), một chuỗi lô-gích: Có Tin Tưởng mới Yêu Mến, có Yêu Mến mới Cậy Trông (hy vọng, mong đợi), có Cậy Trông mới Vâng Lời. Mối liên kết rất chặt chẽ, một hệ lụy tất yếu!

Đức vâng lời cũng quan trọng hơn những thứ khác trong các trường hợp khác, đặc biệt trong mối quan hệ gia đình, như Thánh Phaolô nói: “Vâng phục cha mẹ là làm đẹp lòng Chúa” (Cl 3:20). Thuở xưa, Tổ phụ Áp-ra-ham đã tín thác hoàn toàn vào Thiên Chúa nên Ông sẵn sàng và mau mắn vâng lời mà ra đi để đến Đất Hứa, và Ông cũng không nghi ngờ gì, không quản ngại gì khi vâng lời Thiên Chúa sát tế chính đứa con trai yêu dấu của mình (x. St 22:10). Rất rõ ràng, vì hoàn toàn TIN TƯỞNG mà sẵn sàng VÂNG LỜI tuyệt đối.

Cụ già Áp-ra-ham có Đức Tin lớn lao, Đức Cậy vững vàng, và Đức Mến nồng nàn, thế nên cụ cũng có Đức Tuân Phục tuyệt đối! Chúng ta là Kitô hữu, cũng diễm phúc trở nên “người thân của Thiên Chúa”, nghĩa là chúng ta cũng phải noi gương Đức Mẹ: XIN VÂNG trong mọi hoàn cảnh.

Đức Maria đã được Thiên Sứ Gabriel vừa chúc mừng vừa động viên: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà” (Lc 1:28). Và sau khi “xin vâng”, Đức Mẹ đã trở nên Thánh Mẫu Thiên Chúa. Sau đó, Đức Mẹ liền đi thăm Chị Ysave, vì Sứ Thần cho biết Chị cũng vừa mang thai “con trẻ kỳ lạ” là Bé Gioan. Đặc biệt là Đức Mẹ đã “ứng khẩu” một bài Thánh Ca Magnificat bất hủ.

Tương tự ý tưởng trong bài Ngợi Khen của Đức Maria, ngày xưa bà Anna cũng đã cầu nguyện: “Cung nỏ người hùng bị bẻ tan, kẻ yếu sức lại trở nên hùng dũng. Người no phải làm mướn kiếm ăn, còn kẻ đói được an nhàn thư thái. Người hiếm hoi thì sinh năm đẻ bảy, mẹ nhiều con lại ủ rũ héo tàn. Đức Chúa là Đấng cầm quyền sinh tử, đẩy xuống âm phủ rồi lại kéo lên. Đức Chúa bắt phải nghèo và cho giàu có, Người hạ xuống thấp, Người cũng nhắc lên cao. Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi, ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro, đặt ngồi chung với hàng quyền quý, tặng ngai vinh hiển làm sản nghiệp riêng. Vì nền móng địa cầu là của Đức Chúa, Người đặt cả hoàn vũ lên trên” (1 Sm 2:4-8).

Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin giúp con luôn sẵn sàng và mau mắn thi hành Thánh Ý Ngài trong mọi hoàn cảnh để con xứng đáng là một thành viên bé nhỏ trong Đại Gia Đình Thánh của Ngài, xin giúp con can đảm làm chứng về Ngài mọi nơi và mọi lúc trong hoàn cảnh sống của riêng con.

Lạy Thánh Mẫu Thiên Chúa, xin giúp con học thuộc bài học “xin vâng” của Mẹ, xin giúp con noi gương Mẹ trong việc dâng hiến mọi sự cho Thiên Chúa, vì tất cả là của Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

Trầm Thiên Thu

follow Những tin mới hơn

http://growtrees.org/chemistry-help-rate-law/ chemistry help rate law Những tin cũ hơn