www.giaophanlangson.org

Yêu thương không mệt mỏi

Thứ sáu - 04/07/2014 16:14

 

Đây là một câu chuyện có thật ở Nhật Bản. 

 

Một người Nhật muốn sửa lại ngôi nhà của mình nên đã phá bức tường đi.

 

 
Mà những ngôi nhà ở Nhật thường có khoảng rỗng giữa những bức tường gỗ.


Khi phá bức tường xuống, người Nhật đó nhìn thấy 1 con thằn lằn bị mắc kẹt, vì có chiếc đinh từ phía ngoài đã đóng vào 1 chân nó.


Người Nhật nhìn thấy thế, rất thương cảm, nhưng cũng hết sức tò mò, vì khi kiểm tra chiếc đinh, anh ta thấy nó được đóng từ khi ngôi nhà mới xây – tức là 10 năm nay rồi.


Chuyện gì đã xảy ra vậy? Con thằn lằn sống như thế trong suốt 10 năm! Ở một khoảng trống thong tường trong suốt 10 năm không hề xê dịch – một điều tưởng chừng như quá dị thường, thậm chí là không thể.

Và anh ta tự hỏi làm sao con thằn lằn sống suốt 10 năm mà không hề đi một bước nào – vì chân nó đã bị đóng đinh.


Người Nhật này tạm ngừng làm việc, ngồi 1 góc quan sát con thằn lằn, xem nó làm gì, và có gì mà ăn. Một lúc sau, không biết từ đâu xuất hiện 1 con thằn lằm khác, miệng ngậm thức ăn, bò về phía con thằn lằn bị mắc kẹt.


Ahh! Một con thằn lằn khác đã nuôi con bị mắc kẹt trong suốt 10 năm qua.


Một sư yêu thương như thế – ở loài vật nhỏ bé như thế. Sự yêu thương có thể làm được gì? Đó là tạo ra những điều kỳ diệu. Không biết con thằn lằn mang thức ăn tới có quan hệ gì với con bị mắc kẹt – liệu chúng là “người yêu” hay cùng một gia đình… Nhưng nó đã mang thức ăn tới trong suốt 10 năm. Không mệt mỏi, không từ bỏ hy vọng.


Bạn hãy tưởng tượng một điều mà loài vất nhỏ bé đến thế có thể làm, trong khi những sinh vật được ban cho bộ não thông minh thì nhiều khi lại không thể.


Nếu bạn nghĩ xa hơn, trong một xã hội với đầy đủ những tiến bộ về công nghệ thông tin, sự tiếp cận của chúng ta đối với thông tin ngày càng nhanh hơn, liên lạc ngày càng dễ hơn. Nhưng khoảng cách giữa con người với nhau… liệu có gần hơn chút nào không?


Đừng bao giờ bỏ cuộc với những người mà bạn yêu thương.

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn